|
LỜI GIỚI THIỆU
" Viết dưới ánh đèn dầu" là ḍng
chữ đầu tiên trong cuốn Nhật kư của Họa sĩ Bùi Xuân Phái năm
1970, được làm tên cho cuốn sách giới thiệu những ghi chép
của ông viết trong 30 năm (1958 - 1988). Bùi Xuân Phái là
một trong số ít những họa sĩ Việt Nam ngoài xây dựng hệ
thống tư liệu vẽ cẩn thận c̣n liên tục ghi nhật kư. Những ǵ
ông viết chỉ là suy tưởng riêng của bản thân, song tất cả
đều toát lên những trăn trở về nghệ thuật, cho nghệ thuật và
chỉ cho nghệ thuật mà thôi. Những suy tư cuối cùng cũng chỉ
để làm sao vẽ cho đẹp hơn, đi gần đến bản chất nghệ thuật
hơn. Bùi Xuân Phái không định tuyên ngôn, gia tài hội họa
của ông đă quá phong phú cũng không định triết lư thẩm mỹ,
mà nhận định trực tiếp các hiện tượng xă hội liên quan đến
nghệ thuật. Những suy nghĩ khác về cuộc sống, cũng chỉ là
làm thế nào để miếng cơm manh áo không can thiệp được vào
hoạt động sáng tạo nghệ thuật. Cũng như mọi nghệ sĩ lớn, Bùi
Xuân Phái luôn đặt câu hỏi nghệ thuật là ǵ ? Thế nào là
nghệ thuật ? Làm như vậy có phải là nghệ thuật không ? Cái
đẹp nằm ở đâu ? ông lặp đi lặp lại, nhắc đi, nhắc lại, tự
nhủ ḿnh, tự trả lời, tự băn khoăn trong một cuộc sống đầy
lo âu, gánh nặng mà nếu ai không sống qua thời kỳ đó cũng
khó ḷng hiểu hết những ǵ ông viết. Thời kỳ không chỉ khó
khăn về kinh tế, đe dọa của bom đạn mà c̣n có cả thói đạo
đức giả, nghệ thuật giả, chủ nghĩa cơ hội, sự ấu trĩ mà cả
những kẻ ưa chụp mũ lên người khác.
Qua những trang nhật kư của Bùi Xuân Phái ta thấy rơ những
biến đổi phức tạp trong cuộc sống mà ông đă trải qua, đă
vượt lên để khẳng định ḿnh trong nghệ thuật và trong cách
sống. Những ǵ ông viết ra thường không để dạy ai về nghệ
thuật mà tự khuyên ta tu dưỡng nên người, nhất là làm người
nghệ sĩ trong cuộc đời cụ thể. Lời nói, câu viết của ông như
mặt sau của tấm tranh và cũng là phần ngầm của tảng băng.
Chúng là chứng cứ cho sự tồn tại bền vững của hàng ngàn tác
phẩm ông đểâ lại. Từ 1958-1974, Nhật kư và ghi chú của Bùi
Xuân Phái được ghi trên 14 quyển lịch tay thường niên và 5
cuốn sổ tay. Đây là giai đoạn ông sáng tác các đề tài tranh
khỏa thân và trừu tượng, chúng cũng được giữ kín như những
ghi chép trên, chỉ có một vài ngời bạn thân của Họa sĩ biết
đến. Từ 1975 cho đến lúc lâm chung (1988) ông tiếp tục ghi
trên 13 cuốn lịch tay và trên nhiều mẩu giấy, lề tranh bất
kỳ ... Tất cả những tài liệu trên được gia đ́nh lưu giữ đầy
đủ. Riêng năm I958-1960 chưa có lịch tay nên ông ghi ra sổ,
đặc biệt cuốn nhật kư viết năm 1972 bị thất lạc không rơ lư
do và mới t́m được bản sao. Từ những tài liệu này Bùi Thanh
Phương (con trai Bùi Xuân Phái) và nhà sưu tập Trần Hậu Tuân
biên soạn thành cuốn sách. Qua những trang viết giúp ta hiểu
thêm giá trị các tác phẩm hơn, con người tác giả hơn. Tinh
thần ấy làm ta nâng niu quí trọng những ḍng nhật kư của Bùi
Xuân Phái. Thêm yêu kính và biết ơn công lao đóng góp cho
nghệ thuật của ông.

1. Tôi cho rằng ở Việt Nam loại tranh "moderne" chưa rơ
h́nh.
Tôi buồn khi thấy một số tranh mệnh danh là vẽ moderne (hiện
đại) mà không có giá trị ǵ về nghệ thuật. Tôi cho rằng đó
là loại faux moderne (giả hiện đại), cũng như bảo những
người vẽ chân phương kém là faux classique (giả cổ điển).
Tôi thường phàn nàn với Nguyễn Sáng* là chính mấy tay modeme
non làm nhiều người hiểu nhầm tranh moderne là bịp bợm. Quan
niệm về tranh moderne tôi thấy không thể dễ dăi được. Cái dễ
dăi là cái nên tránh trong nghệ thuật. Nó hời hợt, non yếu.
Không đủ sức truyền cảm cho ngời xem tranh.
2. Khi vẽ xong một bức tranh th́ tôi thấy nó "cũ" mất rồi.
H́nh như tôi muốn phải vẽ "hay" hơn thế bằng một lối tự do
hơn hoặc kém tự do hơn miễn là hay hơn.
3. Picasso* thường hay vẽ đi vẽ lại một đề tài cho đến cực
đẹp, cực nhuyễn. Thanh thoát vô cùng. Ông ta có cách nh́n
nhạy cảm và bàn tay điêu luyện. Có lẽ cả hai là một.
4. Ở chúng ta nhiều khi hiểu đấy, biết đẹp, xấu đấy nhưng
lại không làm được là tại thiếu điêu luyện hay lực bất ṭng
tâm ?
5. T́m cái đẹp qua thiên nhiên, hiểu kỹ thiên nhiên để thấy
cái cốt lơi. Vẽ bịa là đi vào cái hời hợt, dễ dăi.
6. Xem con ḅ, con ngựa của Picasso vẽ chấm phá mới thấy ông
này thuộc ḅ, ngựa rất ghê, phá mà vẫn thực.
7. Dựa vào thiên nhiên để mà làm tranh. Nếu chỉ ghi chép
thiên nhiên th́ không đáng kể về mặt sáng tạo. Một cái máy
ảnh làm công việc đó tốt hơn.
8. Người xem tranh đáng tiếc là không phân biệt rơ giữa vẽ
nghiên cứu, vẽ máy móc, vẽ theo ảnh với vẽ sáng tạo nghệ
thuật. Đúng nghĩa của nghệ thuật là sáng tạo - tạo ra một
cái ǵ Mới - Đẹp.
9. Càng ngày hội họa càng xa dần cái vỏ thực tế v́ sợ giống
ảnh, ảnh ghi chép thực tế nhanh và chính xác. Người họa sĩ
dùng trí tuệ và t́nh cảm để phân tích thực tế và chuyển sang
phần hội họa trong đó có óc tưởng tượng hoạt động.
10. Đừng băn khoăn nhiều trong lúc vẽ. Đừng đặt ra một tiêu
chuẩn ǵ về cái đẹp. Cứ vẽ như người không biết vẽ cũng được
chứ sao ? Mà lại khó nữa nếu lại cố t́nh làm ra không biết
vẽ ! Chính cái hồn nhiên mới đem lại cái tươi mát trong
tranh.
11. Tôi không c̣n nghĩ ǵ về nghệ thuật nữa th́ tôi mới tự
do được mà vẽ.
12. Một thế giới riêng. Một cái nh́n riêng. Nghệ thuật làm
người xem thú vị ở chỗ đó.
13. Tranh của một ông bạn nọ có cái ǵ làm tôi phát chán. Nó
êm ả quá, óng chuốt quá, sạch sẽ khéo léo quá... Đúng, nghệ
thuật nên tránh mọi sự cẩu thả, dễ dăi tùy tiện, lười biếng
. . . nhưng đừng đi vào cái "đẹp" thiếu chất hội họa, nếu là
vẽ tranh. Hội họa trước hết đă - nghĩa là Nghệ thuật có
không đă.
14. Vẽ giống người khác không có ǵ đáng chú ư v́ đó là một
"họa sĩ" không có ǵ.
15. Họa sĩ phái mới phá bỏ trật tự của nền hội họa cũ, trong
khi đó những họa sĩ bảo thủ duy tŕ và ca tụng những cái cũ.
Tất nhiên trong những môn phái cũ (cổ điển) có nhiều cái rất
đẹp, rất quư. Nhưng làm lại để làm ǵ để thành một cái bóng
mờ nhạt, một sự vô duyên lạc điệu.
16. Tiến lên một bước trong nghệ thuật đâu phải chuyện dễ.
Ờ, nếu chỉ là câu chuyện chịu khó !
17. Vẽ không phải là chép, không phải là đo cho đúng, ghi
cho chính xác. Nếu chỉ có thế th́ mới là đang học vẽ, c̣n
nếu muốn bước lên nữa, tiến tới ngưỡng cửa của nghệ thuật
th́ c̣n phải nhiều gian khổ rèn luyện lao động nghệ thuật
thật sự . . . con đường sáng tác không dễ dàng, không có một
lối tắt nào nếu anh muốn nhanh chóng để trở nên xuất chúng?
Chỉ có một con đường rất là dài, rất là vất vả và cũng dễ
thất bại, đau khổ.
18. Vượt lên trên những cái làm hỏng nghệ thuật. Nghĩ đến
một sự nghiệp lớn lao của cả một đời nghệ thuật. Đừng để
chính bản thân ḿnh phải ân hận đă làm những bức tranh không
ra ǵ, không đáng kể. Chính những bức tranh tồi, tranh dở
tranh xoàng sẽ làm hại uy tín của ḿnh đó.
19. Cứ xem họ đánh giá hoặc hiểu tranh ra sao th́ có thể
biết họ vẽ ra sao. Cái đẹp không nh́n thấy th́ vẽ thế nào
được tranh đẹp. Cái đẹp mới không phải là sự quen thuộc nữa,
nó sẽ đ̣i hỏi một sự bỡ ngỡ. Trước lạ sau quen dần dần thấy
đẹp. Cái đẹp tồn tại được có lẽ lúc nào nó cũng mới.
20. Vẽ nên có mẫu (modele) hay không ?
Điều đó c̣n tùy theo quan niệm của người vẽ. Nếu vẽ theo lối
cổ điển, ấn tượng, tả thực . . . th́ nhất định là cần phải
có mẫu. Nhưng cũng không nên nệ mẫu. Có những cái đẹp mà ở
mẫu không đáp ứng được. Vậy, không nhất thiết phải luôn luôn
có mẫu.
21. Cần đi vào chuyên môn th́ mới có thể hay được. Nhưng
chuyên môn không thấy chuyên môn th́ mới thoát được.
22. Không rơi vào bệnh h́nh thức, nhưng nên là một h́nh thức
nghệ thuật, rung cảm.
23. H́nh như nghệ thuật (nói với nghĩa đặc biệt của nó) là
một điều ǵ bí ẩn? ở một số người này có thể làm được và ở
một số ngời khác không làm được dù có cố sức rèn luyện cũng
chỉ đi đến mức tầm thường mà thôi.
24. Suy nghĩ nhiều, ghi chép nhiều, nắm cho chắc những tài
liệu về cuộc sống. Không làm những cái hời hợt, rẻ tiền. Cái
đẹp đến hay không đến là do người vẽ nh́n thấy.
25. Vấn đề nghệ thuật tôi đặt lên hàng đầu. Vẽ cho hay đó là
nhiệm vụ trước tiên. Tất nhiên cái hay là cái có ích cho mọi
người (cũng có cái hay vô ích nhưng ḿnh không vẽ cái đó)
26. Vẽ dễ hay khó ? Tùy theo quan niệm mà thôi. Vẽ chiều
theo quan niệm người khác không giống quan niệm của ḿnh th́
thật là khó. Vẽ vô trách nhiệm th́ không khó.
27. Không ngại ǵ làm đi làm lại để t́m ra cái hay hơn nâng
ḿnh lên, không hài ḷng với những cái dễ dăi. Đừng sợ không
được quần chúng thích mà đi t́m lối này lối nọ. Chính cái
hay nhất của anh mới làm quần chúng thích được. (tôi không
nói quần chúng ở mức độ kém).
28. Vẽ chân dung trước hết là có nghệ thuật chứ không phải
là giống. Không phải là cố vẽ cho đúng, cho giống, cho đầy
đủ. Mà giống như thế nào ? Phải giống theo quan niệm của
ngời vẽ chứ không phải theo quan niệm của ngời xem.(1)
29. Vẽ chân dung kư họa, làm sao vẽ cho thoát mà vẫn giữ
được nghệ thuật. Nghệ thuật vẽ chân dung đ̣i hỏi một sự quan
sát sâu sắc dung mạo con ngời kết hợp với sự rung cảm tạo
h́nh thành một tác phẩm hội họa. Đừng vội hài ḷng khi chưa
hiểu, chưa nắm được người trong tranh. Không cần giống nhưng
cần ra, không giống nhưng mà ra, thế là được rồi đối với một
chân dung.
Đừng g̣ bó - Đừng lo không giống - Đừng rụt rè. Vẽ hỏng th́
bỏ đi, không sao cả.
Càng vẽ nhiều càng nhiều kinh nghiệm. Đáng buồn khi người vẽ
không nh́n thấy
thất bại, thành công ở mức nào. Cần làm việc rất nghiêm túc
và thoải mái.
--------------
(1) Có một anh nhà giàu (vốn là một
người sưu tầm cây và chim cảnh) có ư muốn nhờ Bùi Xuân Phái
vẽ cho ḿnh một bức chân dung, anh này đi lại nhiều lần, hối
thúc Búi Xuân Phái vẽ. Sau đó Bùi Xuân Phái đă nói:
- Nếu vẽ chỉ để cho một ḿnh ông thích tôi th́ tôi có thể vẽ
xong cho ông xong ngay bây giờ, nhưng để vẽ cho nhiều người
khác xem bức chân dung đó cũng thích được th́ lại là chuyện
khác.
------------------
30. Tác phẩm hội họa được xây dựng theo một kiểu riêng của
nó. Nó không giống như cách xây dựng tác phẩm của một nhà
văn hoặc của một ngành khác và cuối cùng mỗi con người nghệ
sĩ lại có một lối riêng để hoàn thành tác phẩm.
31. Hà Nội có rất nhiều vẻ đẹp mà mỗi vẻ đẹp lại thích hợp
với mỗi người* Có những cái đẹp mới và lại có cả những cái
đẹp cũ, thí dụ những căn nhà cổ Việt Nam.
Phố cổ, những căn nhà cổ vào tranh rất dễ đẹp. Nhịp điệu của
nó không đều đều như những căn nhà cao tầng, nhà lắp ghép.
Chúng ta thấy có cái cao, cái thấp, cái to, cái nhỏ, cái lùi
vào, cái nhô ra. Người vẽ về mặt tạo h́nh và bố cục có rất
nhiều thuận lợi.
Về màu sắc nó mang nhiều màu thời gian. Có nhiều mảng tường
tưởng như là bẩn, không phải đâu. Nó rất đẹp đối với những
đối tượng biết nh́n thấy, biết khám phá những loang lổ,
những dấu vết thời gian ấy thêm vào óc tưởng tượng của người
nghệ sĩ sẽ tạo ra những cái đẹp bất ngờ.
Vẽ phố cổ, nhà cổ Hà Nội mà quá nặng về ghi chép cho đúng
th́ tranh sẽ mang ít chất hội họa, về phần này nên nhường
chỗ cho nhiếp ảnh hoặc điện ảnh. Chúng ta đều biết cái đẹp
của tranh, phần cốt yếu vẫn là phần sáng tạo của nghệ sĩ.
32. Đừng thừa. Cứ lải nhải vẽ măi th́ nhất định là sẽ có
nhiều cái thừa. Nên tránh đi th́ hơn. Vẽ lâu cũng được nhưng
cốt để đi sâu vào cái đẹp, cái cần, chứ không phải để thấy
cần cù nhiều quá của bàn tay. Càng ngắn càng khó (tất nhiên
là ngắn hay). Càng ít nét, càng giản dị, càng khó. Cái tinh
chất mới thực là cái đáng quư.
33. Giữ lại cái ǵ đẹp, mất đi cái ǵ xấu. Xóa cái xấu đi
không thương tiếc. Điều đáng chú ư là phân biệt cho hay cái
đẹp và cái xấu, không lẫn lộn. Xóa đi mất cái đẹp th́ thật
là buồn cho anh. Mà giữ lại cái xấu th́ lại càng đáng buồn
hơn !
34. Cái khó vẫn là cái xa nay ít vẽ đến hoặc không vẽ đến.
Làm sao mà nhớ mà thuộc được. Kém trí nhớ mà tài liệu th́
không có, hoặc thiếu. Hỏi dù có minh họa một cái tranh nhỏ
trên báo cũng thấy gay.
35, Muốn vẽ thoát th́ phải thuộc rất tinh tường, hiểu biết
đến nơi đến chốn thực tế có trong tranh. Vẽ theo trí nhớ th́
không gọi là vẽ bịa. Cái đáng ghét là vẽ bịa, vẽ liều trong
khi không nhớ, không có tài liệu tham khảo, trường hợp này
dễ làm tài năng (nếu có) sút kém và hư hỏng.
36. Cái nghề vẽ báo: minh họa, tranh vui v.v.... nếu làm ít
ít thôi th́ cũng không hại. Nếu bập vào và làm nhiều th́
cũng dễ hại. Nó quen tay đi, nó dễ đi đến chỗ hời hợt dễ dăi,
nhiều khi do yêu cầu cấp bách phải "cố rặn" ra cho được, rất
dễ đi vào con đường bịa. Phải coi chừng ?
37. Chất hiện đại là chất trẻ, nghệ thuật càng tiến lên càng
trẻ, trừ phi những người muốn lùi (bảo thủ th́ nghệ thuật ôi
thôi già khô.
38. Không phải cái cũ, cái cổ không hay, không có giá trị.
Nó tuyệt vời với những tác phẩm bất tử đă có. Nhưng cái đó
không phải để anh bắt chước.
39. Cứ vẽ đi, thiên nhiên là một nguồn cảm hứng vô tận. Đừng
sợ không làm nổi, cứ là ḿnh mà vẽ, bằng ḷng với "tài năng"
dù c̣n kém của ḿnh.
40. Vẽ nhiều bạn sẽ cảm thấy những cái tranh nào của bạn có
cái đẹp. Hăy nghiên cứu trong khi xem tranh của ḿnh, hăy để
riêng ra loại đẹp và loại xấu. Một khi tranh đă được rồi,
đẹp rồi (có bao quát tốt) th́ cũng đừng nên chữa nữa, có thể
đi đến chỗ xấu đi. Đẩy lên là tốt nhưng hăy coi chừng, cũng
có khi không phải là đẩy lên mà lại là đẩy xuống !
41. Chữa tranh là một điều rất gay, rất khó. Bởi lẽ rất dễ
làm mất bao quát (ensemble) nhiều khi gần như phải làm lại,
vẽ lại tất th́ mới cứu văn được. Nên thận trọng.
42. Vấn đề vật liệu đóng một vai quan trọng trong nghệ thuật.
Thiếu vật liệu, đồ dùng tốt người nghệ sĩ bị hạn chế rất
nhiều. Anh ta không thể làm theo ư muốn, không thể nâng cao
tác phẩm do dùng những chất liệu kém, tác phẩm dễ bị hư hỏng
đem lại sự đáng tiếc cho người xem.
52. Cứ vẽ đi đă. Nghệ thuật làm sao có chuyện biết trước hay
dở ! Đừng nghĩ đến sự thành công sớm - Có thể như một tay
nào đó : tôi không biết tranh của tôi có đẹp hay không nữa!
ít nhất cái tranh đem lại cho ḿnh thú nhiều hay ít, hay
không thú. Thế thôi !
53. Nói đến phong cách là phải có nghệ thuật rồi. Chứ vẽ
biết ngay là ai vẽ mà kém nghệ thuật th́ cũng chán.
54. Không nên đi t́m cái "riêng" để tỏ ra ḿnh có chất độc
đáo. Rất dễ rơi vào con đường lập dị hoặc h́nh thức.
55. Phong cách là nói chung nên hội đủ cả phần nội dung lẫn
h́nh thức.
56. Ai vẽ mà không muốn tranh của ḿnh đẹp - Nhưng điều đó
có phải là dễ đâu. Ai thấy đẹp, ai thấy không đẹp ? lôi thôi
lắm chứ ! Cái chủ quan cũng dễ đánh lừa ngay cả bản thân
người vẽ.
57. Ông bạn làm nghệ thuật cứ tưởng như ḿnh là "ghê gớm"
lắm. Có biết đâu cái kém, cái dở, cái dễ dăi vẫn tḥi ra mà
ḿnh không nh́n thấy, cũng có thể cả người xem cũng không
nh́n thấy.
58. Nhà văn không ngày nào không viết th́ trong ngành họa
cũng vậy thôi. Phải vẽ hàng ngày. H́nh như không vẽ luôn tay
nó "cứng" ra. Vẽ nhiều, vẽ cho thuần tay để lúc nào cũng
thành điêu luyện và thoải mái, ông Hen ri Matisse* vẽ như
chơi là v́ ông vẽ rất nhiều. Nên hiểu vẽ với tâm hồn nghệ
thuật, chứ không phải vẽ nhiều để kiếm tiền nhiều !
59. Có thể có những người rất chịu khó vẽ nhưng không có tâm
hồn nghệ thuật thành ra họ chỉ giữ những kỹ thuật, những
công thức, những luật lệ. Bởi thế tranh của họ dù có kỹ xảo
đến mấy đi nữa vẫn cứ khô khan, tầm thường. Những họa sĩ dân
gian vẽ thường rất hồn nhiên và thoải mái. Họ không bị lúng
túng bởi những khó khăn của kỹ thuật.
60. Văn là người th́ vẽ cũng là người thôi, người làm sao
th́ vẽ làm nấy (thế nấy). Nếu cố t́nh bắt chước người khác
th́ cũng chỉ thành đồ giả thôi. Cần phải vẽ một cách chân
thành. Không giả tạo, đừng vay mượn để che đậy cái . . . kém
của ḿnh mà cũng có người đi làm cái giả tầm thường, trong
khi chính bản thân ḿnh có cái hay th́ lại không khai thác!
Thế có đáng tiếc không cơ chứ !
61. Làm việc cho có khoa học để tránh vấp váp những cái có
thể tránh được. Thí dụ như để cháy nhà mới rút kinh nghiệm
th́ tai hại quá. Từ cái nhỏ nhặt đều làm cho hoàn chỉnh, làm
cho thật tốt. Thí dụ như làm một khung vải để vẽ (préparer
toile), "căng vải" như thế nào ?. Kỹ thuật đ̣i hỏi để khi vẽ
ta có một cái "toile" rất đẹp và tốt. Cái đó cũng gây hào
hứng nhiều trong khi vẽ nữa.
62. Cứ vẽ đi, nó đến th́ đến mà không đến th́ thôi ? Vẽ cái
khác và vẽ cái khác nữa. Vẽ là một nhu cầu thỏa măn t́nh cảm
với cái đẹp hội họa. Nếu chỉ v́ mục đích "kiếm tiền" th́ nó
sẽ xa rời cái đẹp hội họa mà sang cái đẹp tầm thường ! Mà
chết nỗi cái "đẹp" tầm thường lại được nhiều vị tầm thường
ưa thích ! Các vị đó lại hay có tiền, nên mấy ông họa sĩ
khéo tay kiếm rất dễ. Tranh chỉ cần nuột nà khéo léo sạch sẽ,
tươi tắn, xinh xắn. Đề tài thường trên con đường ṃn, kỹ
thuật cũng trên con đường ṃn ! Sự hiểu biết, sự thưởng thức
cũng thuộc dễ dăi người xem sợ sự mới lạ, bỡ ngỡ trước những
t́m ṭi, nên chỉ đ̣i hỏi những cái "đẹp cũ' cái quen thuộc
mà thôi. Không, người nghệ sĩ của thời đại mới không đi vào
con đường ṃn như thế. Họ lao vào cái hiện đại, cái mới dù
vấp váp dù gian lao nguy hiểm. Họ tiêu biểu cho những tài
năng mới mà ta thấy rất hiếm trong đời sống.
63. Tất nhiên nghệ thuật rất là phong phú, nói riêng nghệ
thuật hội họa - đừng thắc mắc quá nhiều về những nét đẹp
trong h́nh thức. Đúng là nên đi vào h́nh thức có nội dung,
đi vào lối vẽ thích hợp với tâm hồn, khả năng của ḿnh nhất.
64. Đừng làm xiếc với nghệ thuật - nó thành ra một thứ tiểu
xảo tầm thường - nếu anh muốn rơ ra là anh th́ anh cứ việc
vẽ theo ư thích của anh.
65. T́m hiểu thực tế. Nghiên cứu sâu thực tế từ đó mới đi
sâu vào được nghệ thuật. Vẽ đi vẽ lại nhiều lần một cảnh,
một người nào đó cũng tốt v́ như thế ḿnh sẽ thuộc và hiểu
lấy cái ḿnh vẽ. Và vẽ khi thuộc nét sẽ được thanh thoát hơn
khi chưa thuộc.
66. Có ai đó nói : Cần nh́n giỏi chứ không phải cần vẽ giỏi
! Có lẽ nên nói cần nh́n giỏi hơn vẽ giỏi. Tất nhiên hai
điều này thường là đi đôi nếu không th́ vẽ giỏi làm sao được.
Vẽ giỏi mà không nh́n ra cái đẹp th́ mới chỉ là vẽ khéo tay,
chỉ là một công tŕnh thủ công mà thôi. Nhưng nh́n giỏi mà
với bàn tay thiếu rèn luyện, bàn tay quá vụng về th́ cũng
loay hoay rồi rút cục cũng đành bó tay, cũng ví như nhà phê
b́nh nghệ thuật có cặp mắt sành sỏi nhưng nào ông ta có vẽ
được !
67. Cái đẹp đến hay không đến là do người vẽ nh́n thấy. "Cái
nh́n" cho hay để vẽ cho hay. Cả hai đều khó cả. Phải khổ
công rèn luyện để bớt khó.
68. Trong hội họa chữ học hành đúng là cần thiết, học phải
đi đôi với hành. Hành mà thiếu học cũng không phát triển
được. Càng học nhiều th́ càng phải vẽ nhiều. Bạo dạn lên mà
vẽ. Hỏng hay được chưa vội quan tâm. Tất nhiên không có ai
vẽ mà lại muốn hỏng bao giờ. Đừng chủ quan cho rằng ḿnh đă
có tŕnh độ ! Mà đă có tŕnh độ th́ vẽ là phải được? Không
đâu có tŕnh độ mà tranh vẫn có thể tồi được chứ ? Thí dụ
như vẽ phải một đề tài khó, thí dụ như thiếu phương tiện vv.
. . Mà cái "cảm hứng" lạnh nhạt nữa th́ khó có thể ra tranh
hay được.
69. Thiếu không khí nghệ thuật làm việc cũng khó thật. Nhưng
cũng cần t́m thấy không khí hoặc tạo ra. Nếu không ông bạn
sẽ giải nghệ mất thôi(1)
(1)Từ năm 1980, Bùi Xuân Phái có nhiều khách mua tranh. Có
tiền, ông thường mùa nhiều họa phẩm. Có người khuyên ông
dùng hết mới mua tiếp, Bùi Xuân Phái giải thích: "Vật liệu
luôn bày ra trước mắt nó có tác dụng là gây ra cho tôi không
khí hứng thú làm việc, hết rồi mới đi mua có khi lại ngại".
70. Đừng tiếc th́ giờ mất đi cho một cái tranh, càng mất
nhiều th́ giờ, bức tranh càng xem được lâu
71. Cái khó là trong hoàn cảnh nào cũng đều vẽ được cả.
Thiếu sơn ? Th́ Ông bạn đừng vẽ sơn dầu nữa. Thiếu bột màu ?
Th́ ông bạn đừng vẽ bột màu nữa. Giấy và bút ch́, bút mực
th́ chắc ít khi thiếu. Đừng nên đổ tại thiếu thứ này thiếu
thứ nọ để không vẽ ! Tất cả tùy thuộc vào người nghệ sĩ.
Cái nguy nhất là : Không thiết vẽ.
72. Đừng ép buộc người nghệ sĩ phải làm việc. Sao lại phải?
Anh ta không thích làm việc nữa tức là anh ta muốn giải nghệ
rồi c̣n ǵ? Anh ta không xứng đáng ǵ với danh từ nghệ sĩ
nữa.
73. Trong lúc vẽ nghệ thuật chỉ đến chập chờn, đôi khi như
một ánh chớp Phải nhạy cảm để nh́n cho tinh, để mà thấy, để
mà tiến thoái, để mà biết đúng chỗ. Hăy hiểu biết cho nhiều
để tự ḿnh nh́n nhận cho công bằng. Thường th́ hay tưởng là
ḿnh hay !
74. Hăy vẽ. Vẽ để thấy cái non kém của ḿnh. Không dấu kém.
Vẽ tốt nhất là trong khi vẽ học thêm đươc một cái ǵ bổ ích.
Đáng buồn là cái tầm thường. Vẽ không phải là để trổ tài,
càng muốn trổ tài càng đi đến chỗ tầm thường !
75. Thế kỷ đă qua đă vẽ Thế kỷ ngày nay đang vẽ và những thế
kỷ ngày mai sẽ vẽ. Vẽ măi. Và cái đáng kể là để nghệ thuật
cứ tiến lên măi. Thời đại nào nghệ thuật nấy. Con người bao
giờ cũng muốn vuơn tới cái mới nhất cái đẹp nhất.
76. Đẹp thay một cái atelier bừa băi. (tiếc thay hiện nay
không có) (2) Khi nào cái atelier của tôi gọn gàng sạch sẽ
là lúc tôi lười đấy.
-------------------------------
(2) Cho đến khi mất (1988) Bùi Xuân
Phái vẫn sống, làm việc và sinh hoạt chung và cùng với gia
đ́nh trong căn pḥng chật chội 20m2 ở 87 thuốc bắc.
Trong hoàn cảnh chiến tranh của đất nuớc, nghệ thuật cũng
làm những nhiệm vụ tức thời phục vụ cho đời sống tinh thần
của nhân dân. Xu huớng hiện thực trong nghệ thuật phát triển,
phù hợp với bối cảnh lịch sử dân tộc. Tuy nhiên sự áp dụng
máy móc các quan điểm đó dẫn đến phê b́nh, đánh giá nghệ
thuật khó tránh khỏi định kiến và áp đặt. Là một họa sĩ đích
thực Bùi Xuân Phái luôn khao khát được mở rộng, tự do trong
sáng tạo. ông tin tưởng vào sự đổi mới và phát triển của
nghệ thuật. Không bao giờ Bùi Xuân Phái chấp nhận việc hạ
thấp nghệ thuật cho dễ hiểu tới số đông, trái lại ông đ̣i
hỏi, mong muốn tŕnh độ thẩm mỹ của quần chúng sẽ dần đợc
nâng cao.
Bùi Xuân Phái không bao giờ tự thỏa măn ḿnh trong nghệ
thuật. Một bức tranh bán được, có được ít tiền vẫn làm ông
băn khoăn. Ông vẫn muốn làm tốt hơn, vẽ đẹp hơn nữa. Ông
thuơng người yêu nghệ thuật bỏ tiền mua tranh dù chính bản
thân và gia đ́nh luôn túng thiếu. Sau những năm 1980 Bùi
Xuân Phái là họa sĩ bán tranh được nhiều và ông cũng là
người sớm băn khoăn về sự ảnh hưởng của thuơng mại đối với
nghệ thuật. Với ông giá trị bức tranh không phụ thuộc vào
đồng tiền và tin rằng nghệ thuật dài lâu cũng cần phải có
thời gian dài lâu mới hiểu hết được.
-------------------------------
77. Nên chú ư vấn đề tài năng của người nghệ sĩ. Rất có thể
người kém tài năng mà có rèn luyện, tuơng đối có nghề nghiệp
(khen có nghề nghiệp chưa phải là câu khen đáng kể.
Phân tích tài năng của một nghệ sĩ thật phức tạp, nó là vấn
đề bẩm sinh, vấn đề rèn luyện. Nó ví như cái duyên đặc biệt
của một cô gái đẹp.
78. Tôi cảm thấy nhà phê b́nh phải có một tŕnh độ hiểu biết
rất lớn và một tâm hồn nhạy cảm. Ông ta có thể không biết vẽ
nhưng rất biết xem tranh (như người biết ăn ngon nhưng không
biết làm bếp) để làm người huớng dẫn đáng tin.
79. Nhà phê b́nh chân chính không v́ danh lợi mà làm việc,
không để đồng tiền hoặc quyền thế sai khiến. Biết khám phá
ra tài năng truớc những đồng nghiệp, nhà phê b́nh đó quả là
những bậc thầy.
80. Đừng chấp những lời phê b́nh mang những ác ư bên trong.
Một bức tranh dở được khen (?) cũng vô giá trị (về lời khen)
như một bức tranh hay bị chê (về lời chê).
81. Đừng để ư đến lời phê b́nh v́ ngay từ đầu, phê b́nh dùng
một phuơng tiện khác hẳn hội họa là ngôn ngữ chứ không phải
là h́nh và màu.
82. Quần chúng nghệ thuật cũng có người có mắt thẩm mỹ vững
vàng, cũng có người không. Do đó ta cần có nhiều suy nghĩ
với những lời phê b́nh. Đừng vội vàng thấy có ngời khen đă
khoái và cũng đừng vội vàng thấy có ngời chê đă bi. Lại c̣n
phải cẩn thận trong những câu khen "xă giao" nữa chứ! Không
nên hỏi người ta thấy tranh ḿnh thế nào. (Trừ trường hợp
thân mật, nói thật không sợ mất ḷng).
83. Trong số họa sĩ ta, có ông vẽ cũng nhàng nhàng, kiểu học
sinh trung cấp, nhưng lại hay đi vào những đề tài rất ghê.
Ông này hễ ai chê tranh của ông th́ nguy với ông - ông ta
nổi giận và chụp lên đầu ngời chê một vài cái mũ khá là nguy
hiểm. Thành ra ông ta cứ tưởng bở v́ trước mặt ông th́ người
ta khen ông và vắng mặt ông th́ người ta lại chê ông.
84. Đối với những kẻ phê b́nh láo kể cả những kẻ nịnh hót để
kiếm chác chỉ nên giữ một sự lặng lẽ khinh bỉ. Những con
người hiểu biết sâu sắc, nhạy cảm sẽ làm rơ vấn đề Những
người chuyên viết về phê b́nh sẽ đánh giá nhau, họ sẽ hiểu
rằng, kẻ ngu dốt bất tài, kiếm chác không thể kiếm ăn măi
được.
85. Cái đẹp sau hết lại phụ thuộc vào những người "thưởng
thức". Hỡi ôi ? những người thưởng thức lại không có tŕnh
độ th́ thật tai hại cho nghệ thuật.
Nếu những người "thưởng thức cũng hiểu được sâu sắc cái đẹp
th́ thúc đẩy được tài năng chân chính thực chất của nhà nghệ
sĩ biết bao nhiêu !
86. Có những cặp mắt "cập bà lời" (comme n'a pas l'oeil) xem
tranh tất nhiên họ không thể hiểu nổi cái đẹp. Buồn thay một
con người tuyệt đẹp gặp phải một anh chàng cận thị không có
kính. Nói tinh mắt về hội họa khác với tinh mắt về vệ sinh.
Cũng như anh chàng mù chữ. dù mắt nh́n vẫn rơ. Anh chàng mù
hội họa tất nhiên không chịu nổi những bức tranh khó hiểu.
87. Xem tranh là xem tác giả. Tác giả càng quen thuộc càng
làm ta thích không phải v́ cái tên mà v́ phong cách vẽ.
88. Có những người xem tranh "không có ǵ" nên họ xem những
tranh không có ǵ" lấy làm thú !
89. Không nên sợ sự đánh giá lẫn lộn, nếu bị ở trường hợp
nhầm lẫn như thế th́ hăy tin ở ḿnh và ở tuơng lai. Chuyện
đó là tại chưa có đại đa số những người hiểu biết sáng suốt
mà lại bị ngược lại ! Những chuyện này ít có lắm v́ làm ǵ
không có nổi một số ít công nhận là hay. Mà số ít này giá
trị hiểu biết càng lớn bao nhiêu th́ mới đáng kể bấy nhiêu
và cái số ít ấy sẽ cùng với thời gian nhân lên thành số
nhiều.
90. Tôi nghĩ về nghệ thuật phải là vô tư, không nên v́ không
ưa người ta mà không ưa nốt cả tranh, nếu tranh của người ta
đẹp.
91. Khen, chê đều phải có nhiệt t́nh có thiện chí và cuối
cùng cũng phải có tŕnh độ.Nếu không có tŕnh độ, dễ đem cái
hiểu biết kém cỏi ra mà khen, chê th́ c̣n giá trị ǵ?
92. Người nghệ sĩ có những băn khoăn làm ra những cái được
hoan nghênh hay làm những cái bị chê trách. Ai hoan nghênh ?
Ai chê trách ? ở cái đó cần phải suy nghĩ. Đừng tưởng bở khi
được hoan nghênh nhất thời ! Tuơng lai sẽ đào thải những kẻ
cơ hội kiếm chác.
93. Ngời ta thích chơi tranh của người nổi danh, cái đó là
đúng v́ có hay mới nổi danh, mới nhiều người chơi. Tuy vậy
cũng nên dè chừng, có những cái tên chỉ nổi tiếng một thời
rồi tắt dần, mờ dần cho đến lúc không ai nhắc đến nữa, không
ai chơi nữa.
94. Quần chúng khi một cái thật mới ra đời th́ thường thấy
chối. Nhưng khi cái mới ấy đă quen th́ lại rất thích.
Người nghệ sĩ sáng tác cho cuộc đời, không phải là chiều
theo ư thích của quần chúng, nếu quần chúng càng ngày càng
bắt đầu thích th́ mới đúng ư nguyện của anh ta, c̣n nhất
thời có bị bỏ quên, chê trách th́ đó không hẳn đă đúng.
95. Người thế nào th́ thích tranh thế ấy (người trưởng giả
th́ lại thích tranh trưởng giả. V́ vậy có những tranh làm
cho kẻ này ưa, kẻ kia ghét. Đôi khi có những nghệ sĩ lớn
buộc cuộc sống phải công nhận, bởi v́ dù sao người ta phải
tỏ ra công bằng một chút! Người hiểu biết nghệ thuật nhiều
thường là người phát hiện tài năng đem lại cho quần chúng
một sự đánh giá công bằng.
96. Cuộc đời nghệ thuật chúng ta đă gặp nhiều vuớng mắc.
Nhiều lúc thật bực ḿnh.
Xem một bức tranh tồi, khung đắt tiền treo vào một chỗ "quan
trọng" trong triển lăm. Lại bán được giá cao nữa chứ!
Một anh bất tài bốc phét! Một anh bắt đầu "giàu sang" học
đ̣i kiến thức, một anh tham lam keo bẩn, coi đồng tiền hơn
cả danh dự! vv và vv... Bực ḿnh làm ǵ, có lẽ nên cười th́
hơn
!
97. Trong nghệ thuật hội hoạ phân biệt được cái hay, cái dở,
cái xấu thật là khó, nhất là đối với những khuynh huớng mới.
Có lẽ con người xem tranh phải có một năng khiếu đặc biệt để
cảm thấy chăng. Người ta thường chỉ có thói quen cũ để xem
thôi, nên họ rất mù mịt với những cái mới.
98. Hỡi những người chơi tranh, xem tranh, người thưởng thức
tranh, nếu quả các người chỉ v́ tiền, v́ a dua th́ các người
không thể hiểu được bức tranh thật hay thật mới. Các người
chỉ hiểu nổi những cái cũ kỹ nó đă quen với những rung cảm
nó cũng cũ kỹ của các người thôi.
99. Đừng tham tiền mà bán rẻ những tranh chua vừa ư, tai hại,
để những tranh dở th́ nó sẽ át đi mất những tranh hay. Nhưng
than ôi! Làm sao đủ sống nếu "chẳng may" một gánh gia đ́nh
đông đúc nặng trĩu trên vai ? Đôi khi ta cũng phải kiếm tiền,
mà kiếm tiền thế nào để có thể tha thứ được"?
Cần có tiền. Cần có nghệ thuật. Phải đặt cái nọ lên cái kia?
Hăy đặt nghệ thuật lên trên.
100. Chao ôi đáng thuơng thay những "bức tranh" dở mà người
lại tha thiết chơi. Lỗi tại người vẽ hay lỗi tại người chơi?
101. Buồn thay những lời thú nhận của một anh bạn "Ḿnh kiếm
ăn quen thành ra lúc đi vẽ không nh́n ra được cái đẹp và cứ
khi vẽ lại nghĩ đến tiền. Để bán để vừa ḷng khách hàng.
Thật khó mà vô tư cứ lúc vẽ lại băn khoăn rốt cuộc nề nếp
kiếm ăn lại đẩy ḿnh vào lối vẽ để kiếm ăn, thành một thói
quen, một lối vẽ tầm thường, cứ làm đi làm lại, không sao
nhích tới mức nghệ thuật được". Kể ra anh bạn đă thấy nguy
cơ của sự kiếm ăn bằng một thứ "nghệ thuật"! Tai hại biết
chừng nào!
102. Con đường nghệ thuật là một con đường gian khổ. Thật
đúng vậy nếu bạn muốn làm một nghệ sĩ chân chính.
Tôi thấy một số người mạo danh yêu nghề, yêu nghệ thuật
nhưng thực chất là chạy theo đồng tiền. Trông anh ta và nhất
là trông tranh của anh ta, ta thấy phảng phất những tờ giấy
bạc ! Anh la chăm vẽ lắm nghĩa là anh ta chăm làm tiềnlắm.
Ôi nh́n những anh đếm giấy bạc, một pho tượng vừa mới bán
cho một xí nghiệp, một bức tranh lụa bán cho XUNHASABA * !
Nghệ thuật ! Mỉa mai thay ! Nếu nó chỉ khuất phục đồng tiền
! (1)
--------------------------------------------------
(1) Xuất nhập sách báo - một Công
ty cùng với Souvernirs du Việt Nam duy nhất thời bấy giờ
duợc Nhà nuớc cho phép bán tranh của hoạ si, chủ yếu là
tranh lụa và son mài có tính chất luu niệm cho du khách.
-------------------------------------------
103. Cùn ṃn ? Về già có 1 số nghệ sĩ cùn ṃn thật. Họ không
thiết ǵ vẽ nữa. Vẽ đối với họ chỉ là để kiếm tiền một cách
bất đắc dĩ !
104. Không phải v́ tiền mà chúng ta lao vào nghệ thuật.
Nhưng nếu có tiền th́ dễ chịu biết bao khi chúng ta lao vào
nghệ thuật. Mọi phuơng tiện tốt đều phải có tiền để tạo ra.
Mà không có tiền th́ không có phuơng tiện ?
--------------------------------
* Bùi Xuân Phái có vẽ một bức tranh
vui: ông tự vẽ ḿnh dang ngồi g̣ lung vẽ tờ giấy bạc, bà vợ
xách làn dứng ngoài cửa giục hoạ si: "Anh vẽ nhanh lên dể em
lấy tiền di chợ kẻo muộn"
----------------------------------------------------------------------------------
Buồn thay ! Có khi v́ cần làm việc (phải có tiền để làm việc)
mà anh phải bán rẻ 1 cái tranh ! - Điều này có đáng trách
không ? Thật là khó nói.
105. Nghệ thuật làm ra không phải mục đích để bán. Ai làm
nghệ thuật với mục đích để bán th́ khó có thể có tác phẩm
chân thành được, lại càng khó có thể là tuyệt tác được.
Không cần bán rồi về sau có người mua th́ cũng tốt thôi, v́
có tiền để mà tiếp tục vẽ, để có phuơng tiện đầy đủ hơn .
Nhưng không nên nghĩ rằng vẽ để có nhiều tiền. Nguy hiểm
biết mấy. Nghệ thuật càng cao càng khó bán được ngay. Do đó
nếu có tiền tất nhiên phải vẽ với sở thích của người mua,
người đặt. Như thế c̣n đâu là hoàn toàn của ḿnh, của sự
toàn tâm toàn ư của ḿnh nữa ? Biết bao nhiêu tài năng thực
chất độc đáo, phải bỏ một bên, để đưa ra một cái "tài" tiểu
xảo, tầm thường giả tạo để đánh đổi lấy một chút tiền bảo
đảm cho sinh kế ! Có đáng buồn không ?
106. Nâng cao chất lượng nghệ thuật bằng cách : T́m xem
những nhược điểm xa nay của ḿnh ra sao ? Cần tự nghiêm khắc
với một sự hiểu biết sáng suốt, không tự dối ḿnh. Không
hoang mang. Sửa chữa mà không làm thay đổi bản sắc, phong
cách của ḿnh. Giữ ǵn và phát huy ưu điểm. Đi vào con đường
có giá trị lâu dài. Xem lại những chặng đường đă qua, suy
nghĩ về những cái hay - tại sao ? Và cả những cái kém - tại
sao ?
107. Cứ mỗi cái Tết lại già đi một tuổi. C̣n chuyện tâm hồn
? Picasso có một câu nói lư thú : Phải thời lâu lắm mới trẻ
được ?
Th́ giờ đi rơ thật nhanh.
Đă đi không thể có phanh nào ḱm
Vẽ đi kẻo tiếc con tim
Đập đi đập lại rồi im lúc nào.
108. Nghệ thuật đ̣i hỏi một kiên tŕ khá khắc khổ. Hăy làm
được điều đó v́ là con đường để tiến lên.
Kiên tŕ mà vẽ cho hay
Vội vàng đi tới quen tay làm bừa.
109. Đối với tôi t́nh cảm trong lúc vẽ là quan trọng Nghề
nghiệp là điều cần thiết nhưng không đáng coi là quan trọng,
thí dụ có nghề vững mà không có nhiệt t́nh th́ vẫn là cái
đáng chán !
Thoát được nghề mà vẽ vẫn hay ? Khó đấy.
Đáng buồn là vẽ y như một cái máy dù là một cái máy tinh xảo.
110. Say mê ve,ơ giữ lửa liên tục, nguội lạnh là chết. Vẽ là
sống là thở. Ngày mai không giống ngày nay. Nghệ thuật không
thay đổi tức là không c̣n sức sống nữa.
111. Vẽ tranh đừng vội hài ḷng sớm. Càng vẽ càng t́m thấy
cái hay mới hơn hẳn những cái hay cũ, nhưng nhiều khi thất
bại.
112. Tôi thích những chiếc toiles trắng tinh chưa vẽ. ồ nó
đầy hy vọng. Nó hứa hẹn một cái ǵ.
113. Phải có nhiều tài năng. Những người có tài phải là một
con số đông. Như thế những "lực lượng" tầm thường trong nghệ
thuật mới không đủ sức để mà đẩy lùi cái hay được! Thật đáng
tiếc khi cái hay khó phát triển.
114. à, nhà trường ? Nó cũng cần thiết thôi, là buớc đi ban
đầu. Có điều nên quên đi những điều đă học ở nhà trường để
bay cao hơn.
115. Sự khéo tay đi đến đâu ? Đi đến kiếm ăn giỏi ? Hay đi
đến nghệ thuật cao? Hăy coi chừng. Hỡi ông bạn khéo tay !
ông c̣n luyện khéo tay đến mức nào nữa ? ông hăy c̣n thiếu
tiền ?
116. Một đời người nghệ sĩ không lấy ǵ làm dài lắm, phần
lớn không thọ lắm th́ phải. (Toulouse Lautrec*, Modigliani*
...). ở Việt Nam đời anh nghệ sĩ họa không dài, phần lớn th́
giờ anh ta phải làm th́ than ôi không lấy ǵ làm đáng kể. Nó
không dính dáng ǵ đến công việc sáng tác tác phẩm. Phần
đông họa sĩ Việt Nam không có nhiều tác phẩm để lại. (Tô
Ngọc Vân* chẳng hạn)
Đó là một điều đáng buồn !
117. Tôi thấy th́ giờ đi nhanh nhất là trong những lúc say
sưa vẽ. Lúc đó tôi muốn th́ giờ đi chậm lại, thật chậm để
khỏi phải dừng vẽ.
118. Những hiện tượng lố lăng : Anh bất tài ngông nghênh hơn
cả người có tài ! Những người rỗi răi thường cứ tưởng người
nào cũng rỗi răi ! Những tay nói nhiều thường vẽ ít v́ th́
giờ c̣n dùng để nói. Có khi họ c̣n thiếu giờ để nói !
Nói hay mà để người nghe nhiều quá phát ngấy đă không được
rồi. Huống chi lại nói dở mà bắt ngời ta nghe nhiều th́ có
quả là làm tội người nghe không ?
119. Cứ căi nhau về cái đẹp th́ vô cùng thật ! Nhưng thời
gian, thời gian sẽ công bằng với những cái đẹp chưa được
công nhận.
120. Thật ra bao nhiêu suy nghĩ t́m ṭi, bao nhiêu thất bại,
bao nhiêu cái đă qua mới có thể nhích lên được một tí. Một
tí đă là đáng kể rồi. Trong sự nghiệp của một nghệ sĩ sự làm
việc liên tục, sự ĺm ṭi liên tục mới đẩy anh ta lên được.
Một tác phẩm hội họa hay, không phải chỉ trông vào sự chịu
khó, sự kiên tŕ ! Nó c̣n phải là kết quả của bao năm làm
việc, bao năm qua với những kinh nghiệm quư báu, những hiểu
biết sâu sắc về cuộc đời, những cái tóm lại là vốn sống, là
tài năng là sự hiểu biết phong phú.
121. Nếu hội họa chỉ đơn thuần chủ yếu là khéo tay th́ những
chú vụng tay nguy to. Nếu thế th́ vấn đề gia công sẽ phát
triển và "họa sĩ" chỉ cần có luyện tay cho nhiều ! Thế nhưng,
và cũng là may thay, bàn tay tuy cần nhưng chỉ là phuơng
tiện cho khối óc và trái tim.
Thật thế, bàn tay chỉ là một dụng cụ tốt nhưng biết xử dụng
như thế nào mới đáng kể. Nếu chỉ có chuyện thi chép, th́
khối ngời có tài thua điểm. Mấy ngài khéo tay tha hồ mà lên
râu !
Tôi có nhớ một vài ông bạn ở cái thưở xa xôi, hồi c̣n đi học
ở trờng Mỹ thuật, sao mà mấy ông ấy vẽ giỏi đến thế ? Thế mà
rồi thời gian cho biết càng xa nhà trường th́ các ông ấy
càng đuối dần, yếu dần. Thậm chí có ông gần như giải nghệ !
Nghệ thuật có phải chỉ cần đi học năm, mười năm là thành tài
không ? Nó c̣n khó hơn thế nhiều, phải nh́n ra cái đẹp, phải
rung cảm được cái đẹp th́ mới có huớng đi.
122. Làm nghề "phổ biến cái đẹp" mà vô tài th́ thật là tai
hại. Như thế có khác ǵ phổ biến cái xấu ! Bi đát thay và
đáng trách thay !
Lưu lại cái dở, cái xấu không khác ǵ những tên hại dân, hại
nuớc lưu lại cái "tên tuổi,, xấu xa !
Hăy v́ tuơng lai đất nuớc v́ lợi ích cho con cháu, hăy làm
những cái đẹp chân chính.
123. Theo tôi nghĩ, tài nào tranh nấy. Đừng lạm dụng tài
năng nghĩa là chủ quan cho rằng ḿnh cũng có thể làm được
như ai. Không hay đâu, sức có hạn. Con ễnh ương muốn to bằng
con ḅ th́ kết quả là vỡ bụng mà thôi!
Tôi thấy một vài bạn trẻ có tham vọng là làm những cái "đáng
kể" làm chef d'oeuvre ! làm tranh bố cục lớn, tranh thật to
v.v. . . .Cái ư muốn, cái dám làm thật đáng khen nhưng kết
quả không ra ǵ th́ cũng phải chịu trách nhiệm. Hăy làm với
sức của ḿnh, đừng vội làm quá sức.
124. Cái ǵ là nghệ thuật ? Cái ǵ không là nghệ thuật ? Như
Picasso đă từng hỏi. Và nhiều người bàn căi không biết mỏi.
Tôi thấy cái đẹp thật khó cắt nghĩa. Thí dụ tôi bảo : tôi
yêu cái đẹp "không đẹp" Tôi yêu nghệ thuật không "nghệ
thuật"'thế th́ anh có thấy vớ vẩn không ? Và cả thơ nữa tôi
thích thơ không ra thơ nhưng rất thơ. Và cái đẹp là cái tôi
uớc mơ.
125. Theo tôi nghĩ, lời khuyên này rất đúng: "Không có tài
không nên làm văn nghệ". Đúng quá ? Cái này nhà nghề với
nhau không giấu nổi đâu, bất tài th́ rơ, rơ từ cái lặt vặt
rơ đi.
126. Không phải tất cả đều là người am hiểu (connaisseur)
nhưng những người này bênh vực những ngời có tài. Không th́
làm sao mà phân biệt được. Thế rồi quần chúng lâu ngày cũng
nh́n ra. V́ thế nên uy tín của tài năng lớn là do đại đa số
những người hiểu biết sáng suốt công nhận.
127. Có lúc nản ḷng, h́nh như tài năng bé nhỏ quá. Không,
tài năng là chuyện lâu dài, là quá tŕnh làm việc cộng với
một thiên bẩm.
128. Đôi khi ở cái tranh đẹp, phần tôn giá trị nó lên là cái
chữ kư. Không phải chữ kư đẹp mà chính là cái tên, cái người
đă vẽ ra bức đó.
129. Cái chán trong nghệ thuật là cứ phải xem đi xem lại măi
(dù là hay) những cái đă ṃn, đă cũ rồi, cái đă gặp nhiều
trong sách báo. H́nh như người vẽ cố tạo cho ḿnh bằng ông
nọ ông kia chăng ?
130. Vẽ trúng ư thích cao độ của ḿnh không phải chuyện dễ.
131. Không lẫn những cái thoải mái có bề sâu với những cái
dễ dăi hời hợt.
132. Nghệ thuật không đủ sức xao động nếu nó tầm thường và
không có sự chân thành.
133. Muốn xem được tranh tất nhiên phải có năng khiếu thẩm
mỹ và tất nhiên phải hiểu biết phong phú về hội họa và cuộc
sống.
134. Những họa sĩ lớn làm việc nhiều vô kể. Không thể có một
họa sĩ làm việc lơ mơ mà lại có tài năng lớn bao giờ cả.
135. Không phải cứ nhảy bừa vào làng thơ, làng họa là thành
nhà thơ, nhà họa một cách dễ dàng đâu. Những con mắt tinh
đời, sành sỏi, uyên bác sẽ đánh giá vị trí của anh ở chỗ nào
.
136. Được lắm, anh cứ làm việc, cứ vẽ, cứ nghiên cứu rồi anh
sẽ vẽ ra lắm điều mới mẻ, rồi anh sẽ hiểu người, hiểu ḿnh.
Không hiểu ḿnh th́ dễ nhầm lẫn cái đẹp cái xấu.
137. Nếu quả bạn không làm được cái tranh nào hay cả th́ hỡi
ơi bạn vẫn đủ thời giờ mà đi sang một con đường thích hợp
hơn, tài năng hơn. Đừng bỏ phí cái tài bạn có mà cứ cố, cứ
cố chạy theo một cái tài ḿnh không có, để rồi đi đến đâu ?
138. Khó tính là tốt. Nhưng nên khó tính như thế nào ? Cái
kết quả khó tính của bạn có hay không ? Đừng khó tính như
một ông già lẩm cẩm.
139. Thôi cứ đành là ḿnh với tất cả những cái "kém" của nó,
như thế c̣n dám làm và trong số kém đó, ta hăy chọn lọc, rất
bất ngờ ta đă làm được những cái đẹp, ngoài cả ư muốn nữa
kia ?
140. Cái đẹp là đáng kể. Có cái sai lại đi vào huớng đẹp,
cái sai ấy vẫn cứ đáng kể, nhưng không phải cái sai nào cũng
đi vào huớng đẹp. Đó là điều ta cần nh́n thấy.
141. Cứ phải đọc phải xem, t́m hiểu nhiều các nghệ sĩ lớn Họ
giúp ḿnh khiêm tốn và tiến lên.
142. Nghệ thuật là gồm nhiều yếu tố phong phú tạo nên. Một
họa sĩ có tài, là trong đó nhiều mặt anh ta đă đủ phong phú.
Phải rèn luyện nhiều mặt, để đủ sức sáng tác nổi những tác
phẩm có giá trị. Nếu không anh chỉ làm nổi những cái lặt vặt
nho nhỏ mà thôi .
143. Không khoe tài, khoe giỏi, khuếch khoác bịp bợm. Nhà
nghệ sĩ chân chính phải chịu đựng những không may của cuộc
sống, đôi khi chịu đựng những đau khổ do hoàn cảnh tạo nên.
144. Đáng buồn cho những đầu óc buôn bán, nó làm hỏng dần
những cái quư giá trong nghề nghiệp.
145. T́m ṭi cái mới đó là điều đáng khuyến khích nhưng hỡi
những con người thèm khát danh vọng kia, nếu quả anh thiếu
khiêm tốn lại bất tài bất lực th́ cái chuyện t́m ṭi của anh
chẳng đi đến đâu hết. Anh chỉ mất th́ giờ và để lại những
cái bă vô ích.
146. Xem một cái tranh của một anh bất tài ẩn nấp duới những
cái vỏ mới lạ của nuớc ngoài thật đáng chán.
147. Đúng là nên theo guơng những bậc vĩ nhân, theo guơng
đây không có nghĩa là bắt chuớc giống hệt họ, mà bắt chuớc
làm sao nổi ! Cần không kém ǵ các bậc vĩ nhân mà vẫn là
ḿnh.
148. Trong nghệ thuật mỗi nghệ sĩ có cách riêng, phuơng pháp
riêng để làm việc. Điều đáng chú ư là nhờ có cách riêng nên
họ mới đạt được trong nghệ thuật.
149. Có những người "đ̣i hỏi" những cái "mới". Chao ôi,
tưởng chừng như tốt biết bao nhiêu ? Nhưng thử xem những cái
mới họ đ̣i hỏi như thế nào ? Chẳng qua lại chỉ là những cái
cũ rích, những cái già cỗi thay đổi đi chút ít. Thay đổi
chút ít đối với họ là mới đấy, thế mà cũng có nhiều người
lại sợ cả cái thay đổi chút ít ấy nữa.
150. Do cái nh́n mà ra cả. Phải, v́ những cái nh́n cũ rích,
làm sao mà tiếp thu nổi những cái hay mới mẻ: Tôi nhớ
Fernand Léger* có khuyên không nên lui tới nhiều những bảo
tàng cũ v́ sợ cái nh́n làm quen quá nhiều với những cái cũ
và v́ như vậy nên cái mới khó vào. Biết bao cái mới lúc đầu
bị chê bai chửi rủa, ấy thế mà chẳng bao lâu người ta lại ca
ngợi hoan nghênh nó.
151. Picasso không bao giờ muốn dừng lại ở một chặng đường
nào cả, ông ta thích những sự bắt đầu ở một con đường mới.
Và v́ thế cho nên lúc nào ông ta cũng trẻ.
152. Làm nghệ thuật không thể hời hợt, cẩu thả nhưng cũng
chẳng nên khô khan kỹ luỡng chán phèo. Thay đổi một thói
quen không phải là một chuyện dễ. V́ vậy biết bao nhà nghệ
sĩ của chúng ta cứ đứng yên tại chỗ hoặc dẫm chân tại chỗ.
Không phải họ muốn thế mà thói quen đă ḱm họ lại.
153. Cứ phải hiểu biết nhiều, học nhiều, th́ hăy đi vào con
đường nghệ thuật. Đó là một con đường gian khổ.
154. Vẽ nhiều tốt hay là không tốt ? Đó là một vấn đề. Phải
vẽ như thế nào th́ vẽ nhiều mới tốt chứ, c̣n vẽ chẳng ra sao
th́ vẽ nhiều chỉ phí th́ giờ, phí vật liệu mà vật liệu th́
phải tốn tiền mua.
155. Hôm nay xem soie tranh (lụa) của ông bạn tôi thấy ông
ta vẽ kỹ quá, và như thế không thoát và không t́nh cảm. Tôi
có khuyên ông ta nên nghiên cứu kỹ, thật kỹ, hết sức kỹ cũng
như lấy tài liệu cho kỹ, càng kỹ càng tốt, nhưng lúc vẽ th́
hồn nhiên như chơi. Nhưng lời khuyên thật vô ích v́ ông ta
làm để bán, và như thế dễ bán. Có thể ông ta nghe theo tôi
th́ lại khó bán chăng? Chịu không thể "bảo" được những con
người sinh ra không phải để đi vào nghệ thuật.
156. Và anh sẽ lười biết bao nếu chỉ biết con đường ṃn, con
đường đă qua hàng bao thế kỷ. Những cái đó trong thời đại
này chỉ có những ông già lẩm cẩm là muốn cho nó phục hồi ?
157. Nghệ thuật hội họa phải tổng hợp những cái hay, cái tốt.
ở đây có vấn đề chất liệu, đồ dùng vv.. không thể chỉ trông
vào tài năng. Tôi rất tiếc có những bức tranh đẹp bị thời
gian làm hư hỏng dần. Nếu nhà nghệ sĩ thận trọng th́ đâu có
những chuyện đáng tiếc đó.
158. Đừng thỏa măn cái say mê bằng cách dùng cả những cái "toiles"
tồi, những cái "toiles" đáng lẽ không nên có, những loại sơn
nghiền lấy vội vàng với những bột màu loại xấu và dầu lanh
thiếu bảo đảm. Dù có được những bức tranh đẹp, nhưng rồi bạn
sẽ khó chịu dần về những hư hỏng tai hại của nó.
159. Có những trường hợp quá thiếu thốn mà lại thiết tha
nghệ thuật. Tôi nghĩ, hăy làm những cái không bị cái thiếu
thốn hạn chế. Lúc này tôi thiếu sơn dầu vậy th́ tôi vẽ sơn
dầu làm sao cho hay được! Tôi nghĩ đă đến lúc đừng chịu đựng
những cái thiếu thốn trong công việc nghệ thuật.
160. Tại sao càng ngày càng thêm nhiều ngời thích tranh của
Van Gogh* ? Phải thấy rằng Van Gogh cảm xúc rất mạnh trong
lúc vẽ. Cái đẹp trong tranh Van Gogh chính là những cảm xúc
chân thực của ông ta.
161. Có người nói xem tranh là xem con người vẽ chứ không
phải xem cái tranh. Đúng vậy Người vẽ hay rất khác người vẽ
không hay. V́ thế nên mới có chữ có tài hay không có tài.
Tuy vậy cũng không phải cứ có tài là vẽ tranh nào cũng hay
đâu, nhất là cái "ông" có tài ấy lại lười. Tôi thấy những
cái hay đến là kết quả của những sự lao động dù là một thứ
lao động trừu tượng.
Người vẽ hay thường là có một quá tŕnh lao động nghệ thuật
đáng kể. Học tập, vẽ nhiều, với những người có năng khiếu,
làm ǵ không làm được những cái tranh đẹp ?
162. Tôi là tôi với tất cả những cái kém và cái hay ? Nhiều
khi chính những cái kém lại là những cái hay hoặc ngược lại
!
163. Tôi không thích trong nghệ thuật nhưng chất tầm thường,
những chất dễ dăi, những chất bịa vô duyên.
164. Hăy vứt đi không thuơng tiếc những cái "bă", những cái
v́ tiền, những cái mà t́nh cảm thực của anh cứ vuơng vuớng.
165. Luôn luôn có tinh thần lao vào công việc. Vẽ đi, vẽ
nhiều, vẽ nữa.
166. Cái chính không phải là tranh được bày, được đăng báo,
hoặc bán được. Một cái tranh đẹp vẫn cứ có giá trị thật của
nó dù nó không được bày, không được đăng báo hoặc không bán
được.
Con người hiếu danh, hám lợi mà muốn thành một nghệ sĩ ?
Chao ôi ?
167. Thường xuyên làm việc (vẽ )
. Vẽ để thấy ḿnh, thấy rơ ḿnh. Cái c̣n kém của ḿnh ở
những chỗ nào ? Có thể làm hơn được không ? Sao không làm ?
Khi vẽ không có hào hứng cần xem lại những phần chuẩn bị,
nghiên cứu có được phong phú không ? Bức tranh c̣n những
phần thiếu bề sâu, màu sắc chưa đạt... không thể khó tính
hơn nữa ư ?
168. Bản nhạc hay mê hồn. Bức tranh hay cũng vậy. Không thể
rung được mối thứ nghệ thuật chán phèo và chẳng gây một cảm
giác quái ǵ.
169. Được, cứ để anh chàng ấy tuyên bố : "Vẽ là thở, vẽ là
sống, hôm nay mà vẽ giống hôm qua th́ bẻ bút đi ! Một bức
tranh là một lít máu ! vv và vv... "Tuyên bố suông hoặc quá
đáng th́ chỉ làm tṛ cười. Đừng quan trọng hóa cái tôi nhiều
thế. Quần chúng có phải cứ nghe anh tuyên bố lớn, mà "phục"
anh đâu. Vấn đề tác phẩm mới là quan trọng .
170. Tất nhiên một nghệ sĩ có tài là chuyện phú bẩm. Nhưng
rất cần rèn luyện để nâng cao tŕnh độ. Xem tranh của người
thiếu tŕnh độ nó vẫn cứ thế nào ấy.
171. Tự do sáng tác đó là một sự cần thiết. Đó là vấn đề
thành thực. Đó là vấn đề của nghệ thuật. Đó là vấn đề của
tài năng.
Buồn cho những thứ tự do "vớ vẩn", bất tài lại thích trổ tài
? Theo tôi cứ để họ "sáng tạo" không rồi họ lại kêu lên là
bị hạn chế !
Người xem tranh đ̣i hỏi họ vẽ cho hay, cho nghệ thuật. Đấy,
nếu tự do sáng tác đẩy họ làm được thế, th́ chúng ta sẵn
sàng hoan nghênh.
172. Cái háo hức, sôi nổi của tuổi trẻ thật là hay, nó đẩy
vào những say mê sáng tác. Nó đem cho những nhà nghệ sĩ
những ngọn lửa làm việc không biết mệt mỏi. Khi đă vẽ th́
không muốn ngừng nữa.
173. Nghệ thuật rất ghét sự bịp bợm dối trá . Nếu có thành
công th́ cũng chỉ đạt tới một thứ nghệ thuật giả đánh lừa
nhất thời được một số người nào đó. Hăy nghĩ tới tuơng lai,
những tranh cho tuơng lai càng ngày càng sáng rơ và những kẻ
kiếm chác cơ hội sẽ hết thời, kẻ vô tài sau này ai cũng thấy
rơ. Lúc đó ai là đáng quư cũng sẽ rơ.
174. Hăy quư trọng nhân tài một cách thực sự. Đừng để họ khổ
sở kéo dài, chính những con người này sẽ làm vẻ vang cho đất
nuớc .
Không quư trọng nhân tài th́ sẽ không có nhân tài.
175. Theo đuổi cái đẹp không phải đơn thuần trong tranh mà
c̣n phải luôn luôn trau dồi tư cách đạo đức của một con
người nghệ sĩ chân chính.
176. Nếu cứ vẽ cho những người kém cỏi xem, chiều họ nữa th́
anh sẽ cứ kém cỏi măi.
177. Theo tôi không có một kỹ thuật nhất định nào trong hội
họa. Nó có những đ̣i hỏi riêng của từng thể loại, của từng
tác giả. Vả lại quan niệm nghệ thuật nào cũng cùng một mục
đích đem được cái mới nhất của thời đại đóng góp vào vườn
hoa nghệ thuật chung của thế giới.
178. Hăy vẽ cho đến nơi tức là vẽ cho đẹp
179. Luơng tâm nhà nghề không cho phép hài ḷng một cái ǵ
chưa đẹp, hoặc xấu. Có khi chỉ v́ một lư do tầm thường mà
phải đưa ra một cái tầm thường, lư do tầm thường đó nhiều
khi chỉ v́ một sự nể nang, hoặc chỉ v́ đồng tiền !
* Ngày 22/12/1984 hoạ sĩ Bùi Xuân
Phái mới được phép tổ chức 1 cuộc triển lăm cá nhân đầu tiên
và cũng là duy nhất ( do Hội NSTHVN bảo trợ và tổ chức).
Trong thời gian chuẩn bị cho triển lăm Bùi Xuân Phái đă tâm
sự với bạn hữu: "Sự kiện này làm tôi vừa vui mừng, vừa lo sợ,
tôi đă mất ngủ hàng đêm". Cuộc triển lăm có 108 bức (bột màu
và sơn dầu) bán đợc 24 bức sơn dầu cỡ lớn, 8 bức bột màu (BTMTVN
mua 4 bức sơn dầu, HMTVN mua 2 bức sơn dầu - Riêng buổi khai
mạc, ông Jorland tuỳ viên văn hoá đại sứ quán Pháp tại Hà
Nội mua 12 bức sơn dầu). Hàng năm đến ngày 22/12 gia đ́nh
Bùi Xuân Phái lại mời bạn bè thân hữu đến nhà tổ chức tiệc
rượu kỷ niệm sự kiện quan trọng đó. Tiếc rằng Bùi Xuân Phái
chỉ mời bạn bè đến dự thêm được 3 lần, ông mất vào tháng 6
năm 1988.
180. Xem tranh th́ biết "cái nh́n" của tác giả. Người nghệ
sĩ hay phải duy tŕ cái nh́n riêng của ḿnh. Đó là ḷng chân
thành.
-----------------------------
181. Phải chăng cái nh́n của chúng ta hăy c̣n cũ kỹ quá
chăng ? Bởi v́ thế nên ta không đánh giá nổi cái mới. Bởi v́
thế nên ta vẫn suy tôn những cái cũ, những quan niệm nghệ
thuật cũ !
Tôi nhớ Fernand Léger có lần khuyên "không nên lui tới quá
nhiều những bảo
tàng, chúng ta sẽ quen với những quan niệm cũ kỹ về cái đẹp".
182. Nếu đỉnh cao của nghệ thuật chỉ cần những tranh loại
Raphael, Leonardo da Vinci th́ làm ǵ có Picasso, Matisse và
tôi chắc sau Picasso, Matisse c̣n nhiều những người mới hơn
nữa chứ.
Không, những thiên tài không bắt chuớc những cái tuyệt đỉnh
đâu, họ muốn những cái tuyệt đỉnh mới của họ cơ. Nếu Picasso
hệt Vinci th́ làm ǵ có Picasso nữa.
183. Thói quen trở thành một nhu cầu. Có người có thói quen
uống càfê buổi sáng, sáng nào anh ta không uống th́ cứ thấy
nhớ nhớ và cái thói quen ấy kéo anh ta đi uống ! Tôi nói thế
để liên tưởng đến vấn đề vẽ. Đúng vậy, có người không vẽ
không chịu được, h́nh như anh ta (hay cụ ta, hay cô ta v.v)
sống là để vẽ vậy. Có người bỏ mất cái thói quen quư báu ấy,
không thiết ǵ vẽ. Đó là một điều rất đáng tiếc. Hăy vẽ
nhiều đi ông bạn ơi, dù lúc này chả ra được cái ǵ đáng kể,
nhưng ít nhất ông bạn sẽ có cái thói quen là thích vẽ. Nhiều
người thành công chỉ do ham mê, say mê, kiên tŕ làm việc.
Đừng để th́ giờ trôi đi mà không làm ǵ.
184. Phải có một ḷng tin tuyệt đối để đi đến đích. Những
người mất ḷng tin là những người mất phuơng huớng, những
người bỏ cuộc không đủ sức để mà làm việc.
185. Sức mạnh vật chất với sức mạnh tinh thần thường là đi
với nhau. Cái nọ ảnh hưởng sang cái kia. Muốn làm việc khỏe
không biết mỏi mệt th́ tất nhiên chúng ta phải có một thể
chất khỏe mạnh. Chúng ta phải có tinh thần lao vào công việc
với một sức khỏe thật sự.
186. Tai hại thay cho một nghệ sĩ là để lại nhiều cái tầm
thường, nhiều cái xoàng ? Đáng lư ra th́ những cái tồi, cái
kém, cái chưa ra sao nên hủy đi th́ vẫn hơn. Điều này có
người phản đối, họ c̣n cho là như vậy làm thiệt tḥi cho
những người yêu nghệ thuật (?) Theo họ th́ người xóa tranh
đă thật xóa đúng cái xoàng chưa ? đă thật hủy bỏ cái dở hay
lại đi hủy bỏ cái hay.
Cézanne cũng có "tật" không hài ḷng tranh của ḿnh. Thật
cũng khó nói là nên hay không nên. Tôi thiết tưởng người
nghệ sĩ phải chịu trách nhiệm tên tuổi ḿnh với cuộc sống
ngày nay và cả ngày mai nữa.
Có những cái dở làm hại tên tuổi anh ta, v́ vậy nếu có hủy,
anh cũng cứ phải biết nó có dở không.
Trường hợp thiên tài vứt ra cái ǵ đều hay cả th́ sao ? Cũng
chưa chắc đâu.
187. Con người nhiều khi thật là phức tạp. Con người nghệ sĩ
lại càng phức tạp. Khó mà đánh giá một tác phẩm thành công
sớm. Nghĩa là vừa mới ra đời đă được công nhận là tuyệt vời
! Dù sao ta cũng phải chờ thời gian nhưng kẻ biết truớc (tiên
tri) đă một phần nào hiểu được số phận của tác phẩm.
188. Những kẻ huênh hoang trong lĩnh vực nghệ thuật thường
là rỗng tuếch. Tôi sắp bắt tay vào "xây dựng" "một tác phẩm
vĩ đại". Tác phẩm của tôi sẽ làm cả thế giới phải kinh ngạc
? vv... và vv../ thật là đáng thuơng hại với một cái "tài
năng" như thế.
189. Sao lại không thích vẽ ? không sửa chữa nổi, cùn ṃn
rồi chăng ? Bất tài chăng và không nhích được chút nào cả,
chán đời chăng ? V́ cuộc sống bần hàn phải mưu sinh chăng ?
Nêu lư do cũng có thể đúng đấy, nhưng vẫn cứ đáng trách :
Anh không vẽ là v́ thực ra anh không có lư tưởng và mất ḷng
tin.
190. Con người nói chung là quá yếu đuối. Họ không nói thật
cũng chỉ v́ họ yếu. Họ hám danh hám lợi cũng chỉ v́ họ yếu.
Con người nghệ sĩ đáng kể là họ có một sức mạnh phi thường
trong con người họ. Đừng tưởng họ hám danh cầu lợi, tùy
người thôi. Không phải ai cũng như ai đâu. Nghệ sĩ cũng có
nhiều cái xấu thậm chí hơn cả ai nữa. Có ǵ phải phàn nàn v́
họ có lừa dối ai đâu, họ cũng bị chi phối bởi một xă hội nào
đó chứ ? Nhưng lại sao không nh́n thấy cái tuyệt vời của họ.
Cái đẹp lư tưởng họ đang theo. Họ phức tạp đến nỗi vừa là
một con quỷ và vừa là một thiên thần.
191. Triết lư suông ? Đó là thứ nói mà không làm hoặc không
làm nổi. Đó là một thứ vẹt tự phụ nên làm người ta tin, và
đó cũng có thể là một thứ "thuộc bài". Nếu bảo giỏi th́ âu
cũng là một thứ giỏi ! Ở lĩnh vực hội họa, biết bao lay hợm
hĩnh, cuối cùng xứng đáng với con zéro. Người đời không thèm
nhắc đến tên!
192. Tài năng ? Nếu cứ như thế là tài năng th́ ra tài năng
phải như thế à ? Được th́ cứ cho là tài năng đi v́ nó hợp
khẩu vị mấy ngài ? Người ta vẫn cứ sờ sờ những tài năng
không có công thức và như thế họ cứ chê bừa đi là hỏng, là
kém. Để cho đỡù phiền toái Mấy tay "modeme" ở Pháp, lúc đầu
khi không hiểu, mấy cụ Hàn lâm phải kêu lên : Bọn nổi loạn ?
Chả trách bọn phong kiến sợ Cách Mạng là phải.
193. Cái danh đẹp và có cả cái danh xấu nữa. Có nhiều người
muốn lưu danh lại cho người đời. Cái danh nào thế ?
194. Tại sao người ta không muốn những người tài giỏi một số
phận tốt đẹp mà cứ mong cho người ta một số phận hẩm hiu,
rủi ro. Đó là tại ḷng đố kỵ, ghen tức . . . thấy người hơn
ḿnh th́ tức tối !
Đau khổ thay những người chỉ có tài mà rơi vào những long
đong vất vả ' Tôi nghĩ đó cũng là một bất công. Những con
người ngay thẳng có một tâm hồn tốt đẹp có dám bênh vực
những người bị đối xử bất công như vậy không ? Loại người
này quá ít lại không có thế lực ǵ cả nên sự bênh vực không
đi đến đâu cả !
195. Nên có những trả lời bằng tác phẩm, đó là điều tốt nhất.
Người họa sĩ chỉ có tranh, tranh và tranh, (tranh đẹp).
196. Phong cách là một sự chân thành. Người thế nào th́
phong cách thế ấy. V́ vậy thật là dở nếu bắt chuớc một phong
cách nào. Cái nh́n (tựa như cái kính) của ḿnh chứ không
phải cái nh́n đi mượn !
197. Nguồn vui chính của người nghệ sĩ là sáng tác, là xây
dựng tác phẩm. Đừng để thời gian trôi đi, và ân hận rằng
ḿnh chưa làm được mấy.
Hăy cố gắng giữ lại những tranh thật đẹp. Có thể v́ chóng
chán, v́ khiêm tốn quá đáng mà anh đă không quư tranh của
anh, để nó rơi vào nhiều người, kể cả những người không quư
tranh.
198. Đừng nghĩ ǵ đến danh, lợi khi vẽ. Vẽ tranh không phải
để bán, không phải để khoe tài với ai. Khi ông bạn muốn khoe
tài, trổ tài th́ tức là ông bạn buộc phải đi vào những công
thức để người xem phục tài ?
199. Hăy vẽ cho chính ḿnh, vẽ cho chính ḿnh cảm thấy được,
thấy hay. Vẽ với ư nghĩa gửi gắm anh cảm. Vẽ là nói lên quan
niệm của ḿnh.
200. Đă từ lâu người ta trở thành những máy vẽ. Vẽ cho khéo,
cho ngời ta mua để được nhiều tiền. Người ta hănh diện khi
có tên tuổi (!) khi có nhiều tiền (!) và điều ngu xuẩn là
người ta coi thường những người không có danh và có tiền.
Coi loại người này là kém tài tuy nghệ thuật của người này
đă vượt xa người ta.
201. Một họa sĩ hay không phải là cứ hay măi, nếu anh la
không biết giữ ǵn và phát triển. Có thể cùn ṃn đi chứ ?
202. Rất có nhiều thú nghệ thuật khác hấp dẫn. Thí dụ âm
nhạc. Tôi biết có ông bạn đồng nghiệp say mê nhạc hơn họa.
ông ta chỉ thú nghe nhạc. Tôi buồn cho ông ta v́ nghề nghiệp
của ông ta không làm sao phát triển được. Hỡi ôi, đừng tưởng
rồi đây lại vẽ say mê chứ ! Bao giờ ?
203. Có những người không vẽ nữa mà vẫn không sao. Họ hỏng
dần rồi đấy. Đối với họ ngay cả chuyện xem tranh cũng không
c̣n hứng thú ?
204. Giữ ǵn sức khỏe để sáng tác, những người ốm yếu bệnh
tật thường là không làm việc được. Mà có cố gắng làm chút ít
nhưng bị kiệt sức không thiết ǵ hơn là nằm nghỉ.
Đáng buồn thay là tuổi già sức yếu ! Vẽ cũng chẳng ham nữa !
Chao ôi người ta thấy đấy là cái chết hoặc sắp chết ! Đó là
dấu hiệu của sự sắp sửa ra đi ? (không phải là ra đi vẽ các
nơi xa lạ !)*
------------------------------------------------------------
* Giai doạn này (1970) sức khoẻ của
Bùi Xuân Phái dă bắt dầu suy giảm, dặc biệt ông dang ở cái
tuổi "49 chua qua 53 dă tới" ông thuờng ám ảnh về sự ra di
của ḿnh.
---------------------------------
205. Picasso một lần có nói là hội họa mạnh hơn cả ông ta.
Nó (hội họa) làm cho ông ta phải theo nó !Theo ư muốn của nó
(la painture).
206. Đừng tưởng là không có một cái ǵ ở "đâu' đến, ở "xa"
đến trong lúc anh vẽ . Mà cũng có thể không có ǵ đến với
anh cả và đúng là anh hoàn toàn chủ động và cũng có thể anh
vẽ được một bức tranh thật t́nh anh sẽ chán.
207. Chagal* là một họa sĩ rất tài năng rất độc đáo. Người
ta rất nhớ những bức tranh đầy chất thơ mộng của Chagall, có
người nói đó là một nhà thơ hội hoạ, làm thơ bằng tranh.
Chagall trả lời một người muốn ông ta cắt nghĩa về cái Đẹp :
- Cái Đẹp không thể cắt nghĩa được.
208. Phải trân trọng với việc anh làm dù là nhỏ bé thí dụ
như vẽ một cái vignette chẳng han". Luơng tâm nghề nghiệp là
ở chỗ đó. Đừng làm ẩu, làm dối. Đôi khi c̣n đem cái lạ cái "mới"
dễ dăi ra để trổ đời ! Làm như ḿnh là tài năng, là người đi
đầu vê nghệ thuật mới ! Nghệ thuật hiện đại !
209. Không trộ nổi thời đại đâu. Biết bao nhiêu người am
hiểu nghệ thuật mà ít người biết tới. Không phải là những "ông"
đi đặt tranh, những "ông"duyệt tranh, những "ông" trả tiền
đều là những người am hiểu nghệ thuật ! Có thể có một hai
người và đó là cái may mắn cho người nghệ sĩ thật sự.
210. Xưa nay như ta thấy, những nghệ sĩ giả, sống lại lắm
tiền hơn những nghệ sĩ thực !
Đó là một điều mỉa mai ? Người nghệ sĩ sống có lư tưởng của
họ. Không phải họ vẽ là chỉ v́ đồng tiền. Đừng ai nhầm là họ
cũng v́ tiền như ai chẳng qua là "kém tài" nên phải nghèo !
Không, chính họ hơn những kẻ v́ tiền ở chỗ họ nghèo. Họ
không bán nổi tranh. Kẻ có tiền chê tranh họ xấu và họ mỉm
cười truớc cuộc sống buôn bán. Họ hiểu rằng đă đi vào con
đường nghệ thuật th́ phải thế nào rồi, thiếu thốn, nghèo
túng c̣n nhiều gian khổ sóng gió hơn thế nữa. Những con cháu,
những người đời sau sẽ quư họ, sẽ nâng niu những tác phẩm họ
để lại. Ngay trong thời đại họ c̣n sống, vẫn có một số người
am hiểu, quư họ, bằng một thái độ kính trọng khi nhắc đến họ.
211. Phải làm việc mà làm việc liên tục. Chỉ có cách đó mới
giữ được tài năng và phát triển nó lên. Không phải chỉ hiểu
biết đơn thuần là làm được, biết mà vẫn không làm nổi đấy v́
có rèn luyện ǵ đâu. Cứ ngắm cái ông thợ mộc giỏi kia, sao
ông ấy bào dễ thế, tưởng chừng như ḿnh cũng làm được. ấy
thế đưa cái bào cho ḿnh bào xem sao ?
Vấn đề nghệ thuật c̣n khó hơn nhiều. Chính v́ thế vấn đề rèn
luyện, vấn đề làm việc đ̣i hỏi rất cần thiết. Không thể xem
thường được.
212. Picasso đă sáng tác khoảng 25.000 bức tranh, để lại gia
tài trị giá 5 tỷ phăng. Đó là một cái guơng lớn về lao động
nghệ thuật. Chúng ta đă làm được bao nhiêu?
213. Cuối cùng chính cái tên của anh làm tăng hay giảm giá
trị bức tranh và cái tên càng lớn th́ giá trị bức tranh càng
lớn.
214. Người nghệ sĩ lớn là thế nào ? Vẽ được nhiều tranh lớn
? Có nhiều tranh lớn trong các viện bảo tàng ?.Nổi tiếng
trên thế giới, trong nuớc ? Được nhiều người ca ngợi ? . . .
Chao ôi, thế người nghệ sĩ nhỏ là ngược lại ?
Người nghệ sĩ lớn sẽ đư |