|
Cafe Gallery 31 Cua Dong
Is Pleased to
Present :
Những Bức Thư Rơi Vào Thinh Không
Thư gửi cho tiến sỹ Hoàng Thị Liên,thầy thuốc ưu
tú
26/5/2005
Đă là ngày thứ 7 Hoàng Liên ra đi,đau xót lắm Liên ơi!Ḿnh không thể
nghĩ cậu lại chọn cách này để làm.Mấy ngày đầu ḿnh trách cậu ghê
gớm,sao cậu nỡ bỏ 1 gia đ́nh êm ấm ,tuyệt vời như thế :người chồng hiểu
biết, độ lượng, 2 đứa con trai ngoan ngoăn, học giỏi,những người ruột
thịt yêu quư,tôn sùng cậu...Không bao giờ, không bao giờ ḿnh mảy may có
ư nghĩ cậu chọn kết cục oan khốc như thế, cậu cứng rắn, cương nghị lắm
cơ mà!
Chúng ḿnh cùng học với nhau ở VN,cùng học ngoại ngữ,cùng sang nước
Nga,cùng học ngành y dự pḥng, cùng trở về nước làm công việc mà Hải
Thượng Lăn Ông và Bác Hồ rất coi trọng "Pḥng bệnh hơn chữa bệnh".Trong
7 năm học cậu luôn là học sinh xuất sắc, đến nỗi các bạn học Nga cũng
phải khâm phục.Về nước, được phân vào lĩnh vực kiẻm tra chất lượng
văcxin, cậu dồn tâm huyết và vận dụng tất cả tri thức đă học cho việc
thanh toán bệnh bại liêt ở VN,giờ đang dang dở với chiến dịch thanh toán
bệnh sởi.C̣n nhiều việc dang dở lắm, tại sao cậu nỡ ra đi hả Liên?Bao
nhiêu người khóc thương cậu...Cả xă hội chúng ta đang trăn trở t́m các
giải pháp để chống tiêu cực, độc đoán, chuyên quyền nhằm làm trong sạch
xă hội cho con người được sống trong công bằng, được làm theo đúng khả
năng chuyên môn.Đấy cũng là nguyện vọng của toàn dân, toàn Đảng, bộ
trưởng Trần Trung Chiến đă hứa trong sổ tang viếng cậu rằng sẽ làm sáng
tỏ mọi vấn đề.Thôi cậu cứ yên nghỉ,chúng ḿnh sẽ gắng hoàn thành ư
nguyện của cậu để xă hội chúng ta trở nên tốt đẹp hơn.
8/6/2005 Liên ơi, ḷng ḿnh quặn đau, nhức nhối vô cùng khi nghĩ về
cậu.Nghĩ đến những oan khốc cậu đă phải nếm trải,ḿnh khóc đắng cay, cảm
giác mắc nợ cậu đè nặng trong ḿnh.Chúng ḿnh bất lực, hoang mang, chưa
t́m cách nào để rửa oan cho cậu,hệt như cảm giác đứng trước bệnh dịch
SARS khi chưa t́m ra nguyên nhân.
Thứ 5,9/6/05 Liên ơi, thế là đúng 3 tuần cậu rời bỏ thế giới này.Liệu
sang thế giới bên kia cậu có t́m ra biện pháp ǵ để bảo vệ thế giới thực
tại này, chống lại những ǵ mà chúng ḿnh đă, đang phải đối mặt?Bọn ḿnh
chỉ có ước muốn giản dị là được làm đúng chuyên môn,góp phần nhỏ bé cho
dân ḿnh đỡ bệnh tật, đỡ khổ hơn.Thế mà bọn ḿnh lại phải bỏ sức lực,
tâm trí, thậm chí cả sinh mạng để chống chọi với những ǵ rất ghê
tởm,bẩn thỉu, tanh tưởi.Chúng ḿnh được dạy dỗ rằng phải trung thực,
phải sống theo đạo lư làm người nhưng cuộc đời thật không đơn giản
thế.Cho nên, cậu đă thua,đă không chịu đựng nổi,đă nốcao để bọn ḿnhn
những người đứng về phía cậu phải khóc cay đắng về sự mất mát quá to
lớn.
Thư gửi báo Lao Động: Nếu Tôi Là Chị Ấy...
Dăm ba tờ báo đưa tin về sự kiện nhảy lầu tự tử của nữ tiến sỹ vào trưa
ngày 19/5/2005,đọc qua tôi cảm thấy thương tâm như 1 vụ tai nạn giao
thông, ngỡ rằng chị trầm uất hay thất vọng về đời tư nên t́m giải thoát
bằng cái chết.49 ngày sau vụ quyên sinh thảm khốc của chị, 2 bài báo "Vụ
tự tử đầy uẩn khúc của một nữ phó giám đốc" và "Bộ Y Tế trao bằng khen
cho đảng viên vi phạm tư cách(!?)" của nhóm PV Ban TKTS đăng trên báo
Lao động khiến tâm tư tôi xáo trộn. Cũng từ mục Chúng tôi lên tiếng của
quư báo,tôi có e-mailcủa người bạn thân chị Hoàng Liên,biết thêm ít nét
về tính cách cương trực ,tâm hồn nhân hậu của vị nữ tiến sỹ ngành virút
học,người dành hết tâm huyết cho nghề y pḥng bệnhđă góp phần không nhỏ
cho việc thanh toán bệnh bại liệt ở VN giờ đang dang dở với chiến dịch
thanh toán bệnh sởi.Niềm vui sống của chị rất giản dị mà từ bi "Đừng ai
ốm cả là vui nhất đời".Không thể tin được, cái xấu, cái ác đă rành rành,
đă tác oai tác quái hàng 5 năm trời- theo như thông tin từ 2 bài báo
trên-thế mà giữa thủ đô Hà Nội, đầu năo chính trị, kinh tế, văn hoá của
cả nước, nữ trí thức, thầy thuốc ưu tú ấy bị trù dập, bị truy đuổi đến
đơn độc, đến tuyệt vọng "Chị chạy đôn, chạy đáo, ra sức đề nghị,gửi cả
bằng văn bản lên giám đốc,tới các ban bệ chức năng của trung tâm kiểm
định Quốc gia và bộ Y Tế, với mong muốn được làm sáng tỏ sự việc nhưng
tất cả đều...quay lưng. Các tổ chức công đoàn, thanh tra nhân dân và cả
cơ quan cấp trên đều giữ im lặng."(Bài "Vụ tự tử đầy uẩn khúc của một nữ
phó giám đốc").
Vâng, chị Hoàng Liên ơi, một sự im lặng đáng sợ, sự im lặng đầy bệnh tật
của những con người bị nhiễm virut liệt kháng tâm hồn!Tôi hiểu sự bất
lực, buông xuôi của chị, nhưng xót xa quá,một người dám quên sinh mạng
tại sao không dùng cái chết một cách hữu ích hơn?.Chị ơi, dân gian có
câu châm ngôn sống rất rạch ṛi"Hiền với Bụt không ai hiền với ma",vậy
mà chị lại đơn độc ra đi, như một sự đầu hàng chứ không phải là đấu
tranh cho công bằng, cho lẽ phải để phường bất lương tha hồ "múa tay
trong bị". Có thể chị đă quá sức chịu đựng,quá tuyệt vọng đến mất cả
niềm tin vào con người,mất cả niềm tin vào cuộc sôngnến mới chọn kết cục
oan nghiệt như thế.Nếu tôi là chị, trước khi tự giải thoát khỏi cơi ta
bà đầy buồn thương bất trắc,tôi sẽ gửi lại thông điệp (bằng giấy trắng
mực đen) cho bộ Y Tế và công an điều tra:VỀ CÁI CHẾT CỦA TÔI, HĂY KẾT
TỘI ÔNG GIÁM ĐỐC.
Bức thư đầu tiên là của chị Hồng Thương , bạn thân của cố tiến sỹ Hoàng
Liên, dĩ nhiên là rơi vào thinh không v́ người nhận đang ở dưới Suối
Vàng.Bức thư thứ 2 là của 1 độc giả đa cảm gửi báo Lao Động, bởi "tức
cảnh"trước sự kiện quá tang thương.Theo độc giả này, bức thư như rơi vào
thinh không, không hiểu do trục trặc thời điện tử hay đối với toà soạn
báo, bức thư nhạt nhẽo vô vị.
Cảm xúc trước cái chết của nữ tài tử huyền thoại Marylin Monroe,từ năm
1962 Jean Clauude Palma thet lên"Ôi Marylin khốn khổ,ai đă giết nàng?
Hăy thành thật, hăy lương thiện với chính ḿnh,hăy đối diện với ḿnh,hăy
nh́n thẳng vào ḷng ḿnh :kẻ sát nhân chính là chúng ta!
Chúng ta sống trong một thời đại không thần tượng để tôn thờ(hay nhiều
thần tượng quá,nhiều ngẫu tượng quá?!)Chúng ta không công nhận có một
quyền năng tối thượng nào, chúng ta đội lốt chồn, chúng ta tạo nên những
vật hy sinh cho cái gọi là hoàn toàn.Nhưng ư niệm đó của chúng ta lại
luôn luôn bất trắc.Chúng ta để cái trách nhiệm nặng nề ấy lên đôi vai
mỏng manh đẹp nhất thế giới là đôi vai của Marylin Monroe".Tôi cũng muốn
thét lên những lời tương tự thế trước cái chết đầy uẩn khúc của thầy
thuốc ưu tú Hoàng Liên.Đang công tác ở nước Mỹ xa xôi , biết Hội Điện
Ảnh VN tiến hành đại hội VI, chị Hồng Thương viết thư cho tôi:Chuyện đời
thật 100%đầy kịch tính về thân phận con người như thế sao không làm phim
nhỉ.Tôi xin gửi ư tưởng táo bạo này đến những người làm điện ảnh, truyền
h́nh VN.
Cẩm Vinh

|