|
Cafe Gallery 31 Cua Dong
Is Pleased to
Present :
TIẾNG CHIM HÓT TRONG BỤI TRE LÀNG
Ve ngân rồi,phượng khoe màu đỏ như lửa cháy, bằng
lăng tím ngắt bên đường, dương khí đang tỏ rơ oai lực cực thịnh ngay
những ngày đầu tháng 5.Mặc tiết trời oi bức,ngột ngạt,mặc trời đất khoe
hoa trái mùa hè,giới học tṛ từ lớp 1 đến lớp 12 nghiêm trang giương đôi
kính cận lao vào kỳ thi cuối năm,trệu trạo "gặm mớ kiến thức phần lớn là
khô khan, với mục tiêu nhằm thẳng là danh hiệu nào đó, xuất sắc, giỏi
hay tiên tiến. Kiên tŕ, nhẫn nại và căng thẳng hơn cả là các bậc cha mẹ
,"hậu phương"vừa nồng hậu chăm lo từng bữa ăn,vừa nghiêm khắc săm soi
"tiền phương" như 1 cai ngục thực thụ.(Đương nhiên, trừ các ngoại lệ
"ngoại cỡ" là những tay chơi tuổi mới lớn đang "lắc" đến quên cả đất
trời với giá 5-7 triệu đồng mỗi đêm vừa bị bắt ở các "động").
Bạn,
Chúng ḿnh đều là những phụ huynh-cai ngục. sắt đá bề ngoài ,bên trong
vô cùng mềm yếu, chúng ḿnh từng "ăn nhạt" 1 thuở nỡ nào không biết
"thương mèo",nhưng khi ta được làm mẹ,các con thay ta ngâm oán khúc xưa
cũ.Bạn ơi,ḿnh như chợt ra khỏi cơn mê muội khi tai nghe tiếng hót ríu
rít hồn nhiên của con chim nhỏ phi vút lên trời xanh:"Em biết bài viết
này của em là hoàn toàn lạc đề, em không chỉ ra được cái đẹp, cái hay
của tác phẩm bởi em không thấy nó hay, không thấy nó đẹp. Em cũng biết
bài văn này không được điểm nào, nhưng em chỉ muốn nêu lên chính kiến
của ḿnh trước tác phẩm, cũng như những bức xúc của 1 học sinh khi phải
học 1 chương tŕnh không phù hợp. Em không muốn phải viết những lời khen
sáo rỗng về 1 tác phẩm ḿnh không thích. Và em hy vọng các thầy cô sẽ
linh hoạt hơn trong việc ra đề để bọn em tự do bày tỏ chính kiến, tự do
yêu ghét 1 tác phẩm nào đó". Bạn biết đấy, sự kiện bài văn "lạ" của nữ
sinh lớp 11 trong kỳ thi học sinh giỏi các lớp không chuyên của Hà Nội
đươc tổ chức ngày 18/3/2005 đang gây chấn động trong dư luận cả nước ,
không ít người cho đây là hành vi dũng cảm.Với ḿnh,khát khao tự do của
nữ sinh ấy,"tự do bày tỏ chính kiến, tự do yêu ghét"như ḍng nước mát
tưới tắm cho tâm hồn em sự chân thành, trong trẻo,và trong bụi tre làng
của nền giáo dục áp đặt,kiến thức nặng nề, phương pháp giảng dạy lạc
hậu,tiếng hát nội tâm của em vô tư vút lên như tiếng hót của chim trời.
Hơn lúc nào hết, ḿnh thấm thía tâm trạng của nhà văn Xô viết V.Ôvetskin
"Điều kinh khủng nhất trong một con người là tính cách tḥ ḷ hai mặt.
Kể từ ngày mà y phải ḱm lại trong ḷng ư nghĩ để rồi nói ra miệng 1
điều ngược lại th́ từ ngày ấy sự tha hoá của con người đó bắt đầu. Từ
tính cách tḥ ḷ 2 mặt ấy sẽ đẻ tiếp ra đủ thứ thói xấu trên đời:đểu
giả, phản bội, lừa đảo.Đó là sự diệt vong của tâm hồn con
người".Ơrêka!Bạn ơi, chỉ là ước muốn nhỏ nhoi"được tự do bày tỏ chính
kiến, tự do yêu ghét" của thiếu nữ tuổi 17 cũng đủ chấn động cả xă hội
trên nửa thế kỷ nay "phải ḱm lại trong ḷng 1 ư nghĩ để rồi nói ra
miệng 1 điều ngược lại"...thế th́,chính sự tha hoá của con người đă nuôi
dưỡng các tệ nạn, vấn nạn, quốc nạn đương thời.Đừng đổ lỗi hoàn toàn cho
ngành giáo dục, cho các nhà quản lư giáo dục. Chúng ta, kẻ ít, người
nhiều, lúc bé th́ sợ áp lực điểm số, sợ bố mẹ , thầy cô,lớn lên th́ v́
hư danh, v́ miếng cơm manh áo mà nương theo tính cách tḥ ḷ 2 mặt,vậy
mỗi cá nhân chúng ta vừa là tác nhân, vừa là nạn nhân của thảm trạng
kia.Không phải hoài nghi rằng, nền giáo dục của chúng ta chủ yếu là nhồi
nhét, học vẹt, rằng bằng cấp, học vấn chưa phải là chứng chỉ của trí
tuệ, càng không phải là phương tiện để mưu cầu cuộc sống hạnh phúc như
nền giáo dục của các nước tiên tiến.Nhưng bạn hỡi, ngay ở Mỹ, giáo dục
là phương tiện hàng đầu đưa con người hướng tới đích giành thắng lợi vật
chất, giành địa vị trong xă hội, vậy mà, theo Gordon Livingston,tiến sĩ
y khoa người Mỹ, th́ "rất nhiều người, đặc biệt là đàn ông, những người
ở tuổi trung niên, cảm thấy món hời mà họ mong đội từ hệ thống giáo duc
không bao giờ đến tay họ.Họ có công ăn việc làm an toàn, có nhà riêng,
có người vợ đáng yêu và trung b́nh là 2,2 đứa con, vậy mà họ vẫn cảm
thấy như ḿnh đi lạc đường. Rất nhiều điều trước đây đă từng là cảm hứng
đối với họ th́ nay trở nên 1 gánh nặng. Họ mắc kẹt và nuối tiếc những
điều họ có thể đă mất"
Những con người biết hưởng thụ cuộc đời của xă hội Phương Tây, họ cảm
thấy mắc kẹt và nuối tiếc ǵ nữa nhỉ? Có đấy bạn ạ, xin chia sẻ cùng bạn
những điều ḿnh tâm đắc từ cuốn sách "Chinh phục hạnh phúc" do học giả,
nhà văn người Anh Bertrand Russell viết cách đây nửa thế kỷ: "Mỗi 1
người chúng ta tồn tại ở thế giới này trong 1 thời gian ngắn ngủi, và
trong 1 ít năm của cuộc đời phải nắm bắt được bất cứ cái ǵ mà ta phải
biết về cái hành tinh lạ lùng này và vai tṛ của nó trong vũ trụ.Để tuột
mất những cơ hội hiểu biết là giống như đi vào nhà hát mà chẳng được
nghe hát. Thế giới này đầy ắp những việc bi có, hài có, anh hùng có, kỳ
quặc có, ngạc nhiên có, và những ai không thấy thích thú trước những màn
tŕnh diễn của tạo hoá đang mời chào th́ đó là những kẻ đă bỏ phí 1
trong những ưu đăi mà cuộc sống đă ban tặng cho chúng ta"."Một trong
những thiếu sót của nền giáo dục hiện nay là nhồi nhét quá nhiều kỹ năng
mà lại quá ít về việc mở rộng trí óc và tâm hồn để con người có thể khảo
sát thế giới bằng con mắt không thiên lệch".
Bạn nhỉ, lành thay, đáng hy vọng thay khi nghe con chim xanh cất tiếng
hót trong bụi tre làng.
Cẩm Vinh

|