
Nguyen Quan
|
|

Lạc Vào Tâm Tư Của Chính Ḿnh
Đất Hà Nội ngh́n năm rất hội họa,con mắt người Hà Nội cũng rất
hội họa. BÙI XUÂN PHÁI có một tâm hồn và con mắt hội họa ưu tú
đă làm phát lộ vẻ đẹp đó trên tranh...
...Có thể nói từ hơn 40 năm nay họa sĩ BÙI XUÂN PHÁI gắn bó với
Thủ đô với những phố cổ và những căn nhà cũ kỹ.
Căn nhà bề bộn ở 87 phố Thuốc Bắc của ông nằm giữa nét thấp
đường cao ,giữa vô vàn xanh lơ nhẹ,đỏ,lục,"ghi",nâu ấy,những ô
cửa sổ nhỏ như những b́ thư,như những trang vở học tṛ,mở ra
,khép lại ngỡ ngàng với những sinh hoạt hằng ngày đă thành thói
quen cứ lặp đi lặp lại để trở thành các lề thói của Thủ đô thanh
lịch. BÙI XUÂN PHÁI sống rất giản dị,dễ chiều,khiêm nhường đến
rụt rè.
BÙI XUÂN PHÁI có tới hàng ngàn bức tranh,nhiều bức khổ vừa,nhiều
bức nữa là khổ nhỏ,rất nhỏ.
Tranh của BÙI XUÂN PHÁI thường có đường viền đậm nét như ở tranh
dân gian ĐôngHồ,không cứng mà run rẩy,tung tẩy,mà cô đọng khuôn
h́nh,vừa làm cho người và vật như đang chuyển động,vừa sống với
cái cũ kỹ của vật liệu,với thời gian,vừa mới mẻ ,khác thường
dưới nắng đột ngôtcụa những ngày đẹp hay sạch sẽ tinh tươm sau
một cơn mưa ,ở trong nhà nh́n ra hay đi trên đường phố. Ta bắt
gặp trong cái đông đúc của phố phường những khoảng bằng lặng
vắng vẻ,lúc đó các chi tiết sinh hoạt hiện lên thật thú vị : đồ
lề bơm vá xe đạp,bác xích lô đang đạp xe,em bé chạy trên
hè...Những nét sinh hoạt hồn nhiên ấy trong tranh cũng như những
tia nắng,những hạt mưa làm toàn bộ không gian vô tri giác trở
nên sinh động-Người Hà Nội thấy ở đây quê ḿnh, cái cảm giác về
cố hương ít c̣n thấy ở dân đô thị náo nhiệt ồn ào.Người Hà Nội
thấy ở sau mỗi mái nhà,mỗi ô cửa sổ,mỗi mảng tường,mỗi vỉa
hè,mỗi cây đa,mỗi mái chùa,mỗi am thờ,mỗi cành cây,một dáng
ngồi,một dáng đi,đứng,một góc chợ,một chiếc xe ḅ,một tà áo rực
qua đường,một bóng nắng nghiêng,thấy thời gian lịch sử không
trôi đi qua mà c̣n lắng đọng như phù sa trên những triền sông,ở
đó bàn chân ta ấm áp cái từ xa tới,từ xưa tới và trở nên kề cận
với da thịt ḿnh.
Cái t́nh ấm áp tỏa ra từ con mắt chân t́nh đó đă làm cho một
mảng của đời sống phố phường vốn như rời rạc,tủn mủn ,vỡ vụn trở
thành một toàn cục,một phát ngôn trọn nghĩa về các trạng thái
tâm hồn,về những xúc cảm đẹp của con người.
Tranh của ông như người bạn cũ lâu ngày gặp lại,vừa mới mẻ ,lạ
lùng vừa quen thuộc từ thủa xưa.
Ở BÙI XUÂN PHÁI ,thiên nhiên rất gần với ta,sương và khói,mây và
trời,rừng và núi ,những cảnh nông thôn gần gũi và thân thiết như
cái ấm ,cái chén trong nhà.Ông thích vẽ những khuôn mặt không
đẹp một cách thông thường (ở tất cả chân dung của ông,người ta
thấy người mẫu thường là những người rất thân với họa sĩ,đưọc
ông dành tất cả t́nh cảm như vợ con,anh em,người hàng xóm,bạn bè
đồng nghiệp)- Họa sĩ BÙI XUÂN PHÁI không bao giờ tự ngắm
ḿnh,chỉ suy ngẫm để ngẫu nhiên lạc vào tâm tư của chính ḿnh,tự
họa và chân dung của ông không là gương soi diện mạo,mà là gương
soi của đường điện tâm đồ của xúc cảm bên trong.ở dưới mặt tranh
,lịch sử của cá nhân ,nắng gió của thời gian,dấu vết của lao
động,của đau đớn và niềm vui,đọng lại như dấu ân của số phận,kỷ
niệm của đời người.
Nguyễn Quân
|